Ngày đại lễ cuối cùng cũng đến, quảng trường trung tâm Aetheria rực rỡ trong ánh đèn phép thuật và cờ hoa rực rỡ, nhưng ẩn sâu dưới vẻ hào nhoáng đó là một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các trưởng lão trong trang phục lộng lẫy ngồi trên đài cao với vẻ mặt uy nghiêm giả tạo, phía dưới là hàng ngàn học viên đứng trang nghiêm như những quân cờ được sắp đặt hoàn hảo. Lâm Thần đứng trong hàng ngũ hệ Hỏa, đôi tay đút sâu vào túi áo khoác, ánh mắt sắc lẹm của cậu thi thoảng lại liếc về phía đài phun nước trung tâm, nơi Tuệ An đang đứng tĩnh lặng như một bức tượng băng vĩnh cửu. Sự liên kết linh hồn từ khế ước ngầm khiến cậu cảm nhận được nhịp tim đang tăng nhanh của cô qua từng dòng chảy năng lượng.
Hiệu trưởng bước lên bục cao, giọng lão vang vọng nhờ ma pháp khuếch đại: "Sự thanh khiết của tâm hồn là cội nguồn của sức mạnh. Tình yêu chỉ là thứ tạp chất khiến ma pháp vẩn đục. Chúng ta duy trì lệnh cấm này là để bảo vệ tương lai của các trò." Lâm Thần nhếch môi khinh bỉ, bàn tay cậu giấu trong tay áo bắt đầu vẽ lên những vòng tròn hỏa trận phức tạp nhất. Cậu thầm nghĩ rằng đã đến lúc hạ màn cho vở kịch kệch cỡm này rồi. Ngay khi bài diễn văn của Hiệu trưởng đạt đến cao trào, Lâm Thần đột ngột quỳ xuống, bàn tay đập mạnh lên mặt đất đá hoa cương. Một tiếng nổ kinh thiên động địa rung chuyển toàn bộ quảng trường, những cột lửa đỏ rực phun lên từ những kẽ nứt, thiêu rụi các biểu tượng của học viện.
Ngay lập tức, Tuệ An vung tay, một luồng khí lạnh cực độ bùng phát, đóng băng toàn bộ hệ thống thoát nước bên dưới, tạo nên một sự xung đột năng lượng khủng khiếp giữa hai cực nóng lạnh. Khói bụi và hơi nước mịt mù bao phủ lấy quảng trường trong tiếng la hét thất thanh của đám đông. Lâm Thần lao đi như một mũi tên lửa, nhanh chóng tiếp cận và nắm lấy tay Tuệ An giữa vòng vây hỗn loạn. Đội bảo vệ học viện nhanh chóng xuất kích, nhưng họ sớm nhận ra mình đang đối đầu với hai thiên tài điên rồ nhất lịch sử.
"Bắt lấy chúng! Đừng để lũ phản nghịch đó chạy thoát!" Hiệu trưởng gầm lên trên đài cao. Lâm Thần vung tay tạo ra một hỏa long cuồng bạo đánh bạt bất cứ kẻ nào dám ngáng đường. Cậu nhìn cô, hơi thở dồn dập vì cuộc chiến nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm vui sướng hoang dại: "Em thấy sao Tuệ An? Cảm giác được làm kẻ xấu cùng tôi... cũng không tệ chứ hả?"
Tuệ An nở một nụ cười rạng rỡ, cô đáp lại giữa tiếng đổ vỡ: "Đây mới chính là cuộc sống mà tôi mong muốn. Đi thôi Lâm Thần, mục tiêu tiếp theo là tháp canh!" Họ cùng nhau lao đi, để lại sau lưng một quảng trường tan hoang và sự sụp đổ của một trật tự đã tồn tại nghìn năm.
Hết