MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBị Cấm Yêu, Ta Náo Loạn Cả Học Viện Phép ThuậtChương 8

Bị Cấm Yêu, Ta Náo Loạn Cả Học Viện Phép Thuật

Chương 8

618 từ · ~4 phút đọc

Không gian bên trong mật thất chật hẹp đến mức hơi thở của Lâm Thần và Tuệ An như quấn quýt lấy nhau, tạo nên một bầu không khí nóng rực đến lạ thường giữa cái lạnh lẽo của tà thuật. Những sợi xích ma pháp đen kịt vẫn không ngừng siết chặt lấy cổ tay họ, hút cạn năng lượng nhưng dường như sự hiện diện của đối phương lại là liều thuốc an thần duy nhất lúc này. Tuệ An có thể cảm nhận rõ lồng ngực vững chãi của Lâm Thần đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, hơi ấm từ cơ thể cậu len lỏi qua lớp áo choàng mỏng manh, xua tan cái lạnh lẽo đang bủa vây xung quanh. Lâm Thần cúi đầu, ánh mắt cậu rực lên một tia sáng chiếm hữu mạnh mẽ khi nhìn vào đôi môi đang khẽ run rẩy của Tuệ An trong bóng tối mịt mù. Cậu khàn giọng hỏi cô: "Em có sợ hãi không? Khi sự sống và cái chết chỉ còn cách nhau một ranh giới mong manh thế này, liệu em có hối hận vì đã nắm lấy tay tôi thay vì quỳ xuống xin lỗi lũ lão già kia?"

Tuệ An khẽ lắc đầu, cô ngước nhìn cậu bằng đôi mắt xanh biếc không một chút dao động, cô đáp lại một cách kiên định: "Nếu có chết, tôi cũng muốn chết trong tư thế của một kẻ tự do, trong vòng tay của kẻ điên rồ nhất học viện này, chứ không phải dưới chân những giáo điều dối trá kia. Lâm Thần, anh tốt nhất nên nghĩ cách thoát ra, vì tôi vẫn chưa thấy được cái thế giới mới mà anh đã hứa hẹn."

Lâm Thần bật cười, một giọng cười trầm thấp đầy mê hoặc vang vọng trong không gian u tối. Cậu áp sát môi mình vào tai cô và thì thầm: "Tôi sẽ không để em chết dễ dàng như vậy đâu, vì tôi vẫn chưa đòi được tiền lãi cho việc cứu mạng em suốt thời gian qua. Tuệ An, nhìn thẳng vào tôi này, hãy để Băng và Hỏa thực sự hòa quyện." Bàn tay của Lâm Thần, dù vẫn bị xích, vẫn cố gắng tìm kiếm đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tuệ An để đan chặt lấy nhau. Một sự cộng hưởng năng lượng chưa từng có bắt đầu bùng phát từ điểm tiếp xúc của họ. Băng và Hỏa không còn xung đột mà hòa quyện vào nhau thành một luồng ma pháp màu tím biếc rực rỡ, thiêu rụi hoàn toàn những sợi xích đen kịt chỉ trong chớp mắt.

Trong mật thất tối tăm, nụ hôn nồng cháy nổ ra như một sự bùng nổ của bản năng và tình yêu bị kìm nén bấy lâu. Lâm Thần kéo cô vào một cái ôm chặt đến mức tưởng như muốn khảm cô vào cơ thể mình, cậu khẳng định đầy chiếm hữu: "Kể từ giờ phút này, em chính là của tôi. Không một pháp luật hay lệnh cấm nào có thể mang em đi khỏi tầm tay tôi được nữa." Tuệ An vòng tay qua cổ cậu, đáp lại sự cuồng nhiệt đó bằng tất cả sự chân thành của một trái tim vừa được giải phóng khỏi băng giá nghìn năm. Sự gợi cảm không nằm ở những lời nói thô thiển, mà nằm ở nhịp tim đập loạn nhịp và hơi thở hòa làm một của hai kẻ phản nghịch. Họ biết rằng, sức mạnh của sự hòa quyện này chính là vũ khí tàn khốc nhất để họ san bằng toàn bộ tháp canh này.

Hết