MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí mật của gia đìnhChương 1: Ông nội trở nên rất cường tráng

Bí mật của gia đình

Chương 1: Ông nội trở nên rất cường tráng

991 từ · ~5 phút đọc

Tịch Nhan lại nằm mơ, trong giấc mơ cô trở về ngôi làng nhỏ trong núi, nơi mà cô sinh ra và lớn lên.

Vào một đêm mùa hè có tiếng ve kêu rất to, cô đứng dậy đi vệ sinh thì bỗng nghe thấy âm thanh lạ phát ra từ phòng của mẹ.

Nó giống như tiếng kêu của một chú mèo con, vừa mềm mại vừa nũng nịu, lại như vừa khóc vừa kêu.

Cùng lúc đó, còn có tiếng gầm và tiếng thở mạnh của một người đàn ông.

Có phải cha cô đã về không?

Mặc dù biết rõ không phải là chuyện trẻ con nên xem, nhưng Tịch Nhan vẫn tò mò và nhẹ nhàng bước tới, nhưng đến khi dựa vào khe cửa nhìn vào thì cô lập tức choáng váng.

Trên giường của mẹ, có hai bóng dáng mà cô quen thuộc.

Một người là mẹ, người kia không phải là cha cô, mà là ông nội.

Trên chiếc giường lớn của ba mẹ cô, cơ thể mẹ cô trần trụi đang quỳ sấp, cặp mông đầy đặn trắng như tuyết bị hai bàn tay của ông nội nắm lấy mà xoa bóp liên tục, còn côn thịt thô to sẫm màu của ông nội đang ra vào trong đùi mẹ.

Mẹ cô gả cho ba cô năm mười sáu tuổi, khi mười bảy thì sinh ra Tịch Nhan. Cho dù bây giờ Tịch Nhan đã tám tuổi, nhưng dưới sự cưng chiều của ba cô trông mẹ cô vẫn ngây thơ và thuần khiết như cô gái chưa qua độ tuổi hai mươi.

Hơn nữa, mẹ của Tịch Nhan được công nhận là đại mỹ nhân trong thôn, làn da trắng đến đáng sợ, dưới ánh trăng còn sáng rực giống như một tầng ánh sáng huỳnh quang. Lúc này, ngón tay trắng nõn của mẹ đang nắm chặt lấy tấm đệm đến mức đầu ngón tay trở nên trắng bệch, nhưng vẫn bị ông nội đưa đẩy mà lắc lư trước sau, làm cặp vú to trắng như tuyết rũ xuống giống quả đu đủ cũng đong đưa không ngừng.

Những đứa trẻ trong thôn đều trưởng thành sớm, nên Tịch Nhan cũng không ngoại lệ. Vì vậy, cô biết rõ ông nội và mẹ mình đang làm gì.

Cô hoảng hốt không biết nên đặt ánh mắt vào đâu, chỉ biết che miệng ngơ ngác.

Cô khó diễn tả được biểu cảm trên gương mặt của mẹ vào lúc này, bởi vì cô không thể phân biệt được đó là hạnh phúc hay đau khổ, cô nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp nhuốm một lớp phấn hồng, còn mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào gương mặt bà. Trên gương mặt nhỏ nhắn ướt sũng mồ hôi có cả nước mắt lẫn mồ hôi trộn lẫn vào nhau, từng giọt từng giọt rơi xuống nệm dọc theo chiếc cằm nhọn của bà.

Dần dần, bàn tay to lớn ngăm đen và dày rộng của ông nội rời khỏi mông mẹ, bắt đầu vuốt ve tấm lưng trần trắng nõn của mẹ, đồng thời vừa thở hổn hển vừa thì thầm: "Yêu nữ, lại bắt đầu động tình rồi, có phải côn thịt to không đủ cho con ăn no? Xem khe huyệt của con đói khát đến mức này!"

Tịch Nhan bị sốc đến mức suýt cắn vào lưỡi, không thể tin được, bình thường thoạt nhìn ông nội luôn nghiêm nghị, ăn nói trang trọng, chỉ cần liếc mắt một cái thì cô đã khiếp sợ lại có thể nói ra lời như vậy.

Trong ấn tượng của cô thì ông là người lầm lì, tần tảo chăm chỉ làm ruộng, như một con bò già, không ngừng lao động miệt mài trên mảnh đất trù phú và màu mỡ của mẹ vậy.

Nhiều năm làm việc chăm chỉ đã khiến cơ thể của ông nội trở nên rất cường tráng, nước da ngăm đen, ông nội đặt một tay lên chiếc eo thon của mẹ, tay kia chạm vào ngực bà, nắm lấy bộ ngực đang rũ xuống của bà mà xoa mạnh, đồng thời đẩy thẳng người bằng cú thúc eo rắn chắc cắm côn thịt thô sẫm màu ra ra vào vào trong tiểu huyệt của mẹ.

Mẹ cô bị ông cắm vào mà ngả người về trước, bà ngẩng đầu lên, hai mắt ngậm nước lấp lánh lại hết sức mê ly như gợn sóng, cắn chặt môi đồng thời nhìn về phía trước có chút ngoài ý muốn cùng oán hận.

Khi bắt gặp ánh mắt của mẹ thì Tịch Nhân run lên, tưởng rằng mẹ đã nhìn thấy mình, nhưng khi nhìn kỹ lại, ánh mắt của mẹ đã chùng xuống, bà đã sớm chìm vào dục vọng không thể tự thoát ra được, hiển nhiên không có chú ý đến cô đang ở ngoài cửa.

Nhưng có lẽ là do tâm linh tương thông, nên mẹ cô đột nhiên bắt đầu đau khổ cầu xin nói: "Ba ơi, hôm nay tha cho con đi, con sợ Nhan Nhi tỉnh dậy."

Kết quả là ông nội đưa tay lên vỗ nhẹ vào mông bà làm cho cơ thể bà run lên, còn tiểu huyệt co thắt nhanh chóng kẹp chặt, làm ông nội nhíu mày nhưng ông ậm ừ một cách sung sướng. Đồng thời bắt đầu đưa hai tay đánh vào mông bà, trên cặp mông trắng nõn căng mọng đầy dấu đỏ, khiến ông có cảm giác lăng nhục tràn đầy.

Trong tiếng khóc nũng nịu kêu đau đớn của mẹ thì ông nội xoa xoa cặp mông đang đong đưa không ngừng của bà, thì thầm: "Yêu nữ, đừng lấy Nhan Nhi làm cớ! Mau kẹp chặt khe huyệt của con đi, mau hút tinh dịch của ông đây ra để sinh cho Nhan Nhi một đứa em trai! Tám năm rồi con chỉ sinh một đứa con gái, con muốn cho nhà họ Kha bọn ta tuyệt hậu sao?"