Mẹ cô đang lo sợ, Tịch Nhan có thể thấy cơ thể bà đang liên tục rút lui, giống như đang chủ động muốn ngậm nhả côn thịt của ông nội, nhưng ông nội vẫn đâm bà, vừa di chuyển đầu gối ở trên giường dịch về phía cửa sổ. Thân hình mỏng manh của bà nào là đối thủ của ông nội, nhanh chóng bị ông đè nằm lên cửa sổ.
Ông nội nâng hai tay của mẹ đặt lên mép cửa sổ, trong khi ông tiếp tục véo hai cánh mông căng tròn rồi dập thật nhanh vào trong tiểu huyệt nhiều nước của bà.
Mẹ vẫn dùng hết sức vùng vẫy cố gắng trèo xuống khỏi bệ cửa sổ, không thể cho những người hàng xóm xung quanh biết chuyện xảy ra giữa mình và ba chồng, bà sợ hãi và hoảng loạn, không ngừng quay đầu năn nỉ ông nội tha cho, nhưng đều bị ông đè tay xuống.
Khi mẹ chống lại sự vặn vẹo thì thịt non mềm mại bên trong đã bao bọc lấy côn thịt thô cứng, nóng như lửa của ông nội, mút chặt không ngừng. Tịch Nhan thấy ông nội sướng quá ngửa cổ thở ra một hơi dài, rồi vỗ mạnh vào mông bà, "Toàn thân cao thấp trừ vú ra thì khe huyệt làm cho ba sướng nhất."
Mẹ bi thương, cắn chặt môi, đôi mắt đỏ bừng nhìn lại ông nội, hai mắt rưng rưng nước mắt, gương mặt ửng hồng. Bà trông thật mong manh tủi thân nhìn ông nội, thật ra chỉ muốn lấy lòng và van xin, nhưng ông nội thấy vậy thú tính lại càng dâng cao, cắm ngón tay vào miệng và bắt chước côn thịt đâm vào mà không ngừng cắm vào rút ra.
Mẹ không thể nói nên lời cũng không thể thốt lên thành tiếng, chỉ có thể để mặc ngón tay của ông nội khuấy động trong miệng, nước miếng trào ra khóe miệng không kịp nuốt xuống.
Dần dần, mẹ cũng không lùi bước nữa, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần giờ phút này ửng hồng vì dục vọng, đôi mắt trong veo hơi nheo lại. Khóe mắt nổi lên chút ẩm ướt, thoạt nhìn hết sức dâm dục.
Ông nội bị kích thích bởi dáng vẻ này của mẹ, bèn rút ngón tay ra rồi nắm lấy tóc bà kéo vào trong ngực mình, "Yêu nữ! Con thiếu đàn ông chơi vậy sao? Tuổi nhỏ đã quyến rũ con trai ba, con chướng mắt ba có phải không? Hàng của ông đây không đủ to sao? Đâm con không sướng sao? Giờ con nhìn lại mình đi, kết quả còn không phải bị ba chơi sao, mau sinh thêm con cái cho nhà họ Kha của bọn ta!"
Tịch Nhan thông minh tự nhiên nghe xong liền hiểu chút ý tứ, hóa ra trước khi mẹ gả cho ba thì ông nội đã có ý với mẹ rồi.
Và khi mẹ nghe những gì ông nội nói, nước mắt bà càng chảy dữ dội hơn, "Không ... Không ... Ba ơi ... Con không có ... Con không có mà ..."
"Không có... Không có... Không có sao... Mười sáu tuổi đã bò lên giường con trai ba còn bị nó làm cho lớn bụng. Ba đón con về cho con ăn ngon nuôi dạy, cái gì cũng cho con làm là để con mở rộng hai chân cho nó chơi sao?" Ông càng nói càng nổi nóng, giống như lương thực mình ngày ngày vất vả kiếm để tích trữ bị người ta lấy cắp đi vậy.
Mẹ dường như không nói được lời nào, mà chỉ tiếp tục khóc và lắc đầu.
Mà khi ông nội nói xong những lời này, cơn tức giận của ông dường như đã giảm bớt một chút, ông nới lỏng tóc của mẹ, vòng tay qua ôm bả vai bà và thở hổn hển, "Sớm biết con lẳng lơ ba sẽ không giữ con đến mười sáu tuổi, nên sớm cưỡng đoạt con. Nói, mau nói ai đang chơi con? Là ai đang đâm khe huyệt của con?"
Những lời thô tục của ông nội làm mẹ cô nghe thấy run lên không ngừng, bà không muốn trả lời câu hỏi của ông nội, bà đưa hai tay đẩy lồng ngực đẫm mồ hôi của ông nội, muốn thoát khỏi dưới người ông.
Kết quả, ông nội nắm lấy hai tay ném mẹ lên giường, nhấc hai chân đặt ở trên vai của mình, hai tay ôm lấy bộ ngực của mẹ vừa xoa nắn vừa thọc mạnh vào trong hoa huyệt của bà, "Chơi chết con, làm chết con nha đầu không có lương tâm. Ba phải làm cho bụng con to lên, con nên ngoan ngoãn sinh cho ba một đứa bé mập mạp đi!"
Tịch Nhan nhìn đôi chân hoa sen nhỏ nhắn của mẹ, liên tục đong đưa trên cánh tay to khỏe của ông nội, kèm theo tiếng khóc yếu ớt và thê lương của mẹ. Tịch Nhan chỉ cảm thấy giữa hai chân nóng ran, nhịn không được muốn đi tiểu từ lúc lâu. Cuối cùng đã không thể chịu được mà chảy nước tiểu ra đũng quần.