MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Của Nhiếp Chính VươngChương 6: Ngoại Truyện

Bí Mật Của Nhiếp Chính Vương

Chương 6: Ngoại Truyện

351 từ · ~2 phút đọc

Phó Nam Nguy cưỡng ép ở lại Bái huyện tháng thứ hai, cuối cùng bị ta đuổi về kinh thành.

Một là vì ca ca ta đắc tội với quá nhiều người, không có chỗ dựa thì không chịu nổi nữa rồi;

Hai là Phó Nam Nguy rời kinh lâu như vậy, hoàng đế đa nghi như vậy chắc cũng nghi ngờ rồi.

“Hắn vốn đã không vừa mắt ngươi, trước đây còn tìm mọi cách để ta tham tấu ngươi, tìm lỗi của ngươi, ở gần vua như ở gần hổ, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Phó Nam Nguy rất nghe lời khuyên.

Hắn phi ngựa nhanh như gió về kinh thành.

Rất nhanh sau đó, thư của Bùi Phong được gửi về.

Hắn nói Phó Nam Nguy đã đánh cho tiểu hoàng đế một trận.

Ta kinh ngạc đến rớt cả cằm.

Đợi Phó Nam Nguy trở về, hắn rất thản nhiên về chuyện này: “Trẻ con tuổi nổi loạn nên đánh.”

Không phải chứ, hóa ra ta lo lắng thấp thỏm bấy lâu nay, ngày nào cũng lo mất đầu, hóa ra toàn là do tiểu hoàng đế phản nghịch giận dỗi với thúc thúc thôi à?

Ta không tin.

“Ngươi chắc chắn hắn không để bụng chứ?”

“Yên tâm, giờ hắn đã chuyển đối tượng nổi loạn rồi.”

“Ai?”

“Nhị thúc đi du sơn ngoạn thủy của hắn, thấy hắn ta nhàn rỗi như vậy nên nhất định phải gọi về làm quan.”

…

Thế thì nên đánh.

Nhưng mà…

Ta nhìn Phó Nam Nguy bê từng kiện hành lý lớn nhỏ, tương đương với nửa vương phủ vào nhà ta, lập tức nóng mắt.

“Này, ngươi không về nữa à!”

Phó Nam Nguy bế thốc ta lên, dưới gốc đào, khóe miệng hắn cong lên, cúi đầu hôn lên trán ta.

“Đây là sính lễ.”

Chưa kịp để ta phản ứng lại, hắn ôm ta sải bước đi vào trong.

Ta kinh hãi: “Lại làm gì nữa!”

“Gần đây ta luyện võ càng chăm chỉ hơn.”

“Thế thì sao?”

“Cho nàng xem cơ bụng.”

-HẾT-