Năm 2014.
Ở thành phố phồn hoa tráng lệ, bóng đêm đang phủ kín khắp nơi, rất nhiều người đã bình yên đi vào giấc ngủ. Đắm chìm trong giấc mộng đẹp ngọt ngào, cũng có rất nhiều người lại đang sống mơ màng mộng, phóng thích dục vọng nguyên thuỷ của con người.
Kỷ An Ninh đang liều mạng chạy xuống dưới lầu. So với lớp thảm thật dày ở hành lang cùng bóng đèn thuỷ tinh sáng rực ở đại sảnh hoa lệ thì bên trong hành lang trang trí cực kỳ đơn giản. Dù sao dưới tình huống bình thường, ngoại việc thoát hiểm vì hoả hoạn thì cực ít ai sử dụng thang lầu kiểu này. Trong không gian tranh tối tranh sáng của thang lầu, gương mặt Kỷ An Ninh lại đỏ bừng bởi vì chạy thực mạng.
Nhưng Kỷ An Ninh lại không thể sử dụng thang máy. Người của đối phương đang canh giữ ở các cửa ra vào thang máy, nếu cô di chuyển bằng thang máy, chính là tự đưa đầu vào lưới.
Giày cao gót đột nhiên bị trẹo sang một bên. Kỷ An Ninh cố nén cơn đau ở cổ chân, cởi giày ném đi, định chân không chạy tiếp. Cả hành lang yên lặng, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân đang dồn dập chạy ngược lên.
Kỷ An Ninh rùng mình, theo bản năng mà dừng lại.
"Mau lên, cô ta chắc chắn còn ở trên đó! Cửa ra vào đều đã bị ngăn chặn! Cô ta không chạy thoát được đâu!"
Có giọng nói của phái nam đang quanh quẩn ở thang lầu, còn mang theo tiếng vang.
Kỷ An Ninh lập xoay người chạy ngược lên trên chạy!
Cô chạy bằng chân trần, nên khi di chuyển không có thanh âm, nhưng giọng nói của người kia lại nhanh chóng vang lên:
“Đây là giày của cô ta! Cô ta ở trên đó!”
Trong lòng Kỷ An Ninh tràn đầy tuyệt vọng, cô biết nếu tiếp tục chạy lên trên là không có đường sống. Nhưng cô đã không còn đường để đi, chỉ có mỗi con đường đó để trốn.
Cô rốt cuộc chạy tới tầng cao nhất, đẩy cánh cửa sân thượng ra, bên ngoài là bầu trời đêm đen nhánh, cô chạy tới tầng cuối cùng của khu kiến trúc này rồi.
Khác với quang cảnh sạch sẽ không chút ô nhiễm của khu này, dưới ánh sáng lập loè của các bóng đèn trên phố, chiếu rõ khung cảnh lộn xộn hoang vắng của sân thượng. Chỉ có vài ô vuông vuông nhô lên, có lẽ là thang máy hoặc máy điều hoà.
Trừ những cái đó ra, còn lại là một ít giàn giáo lắp ráp dùng để tu sửa.
Không có bóng người.
Kỷ An Ninh mới vừa rồi lúc chạy lên sân thượng đã bị cắt vỡ lòng bàn chân, cô cũng không thấy rõ là cái gì, cố nén cơn đau chạy nhanh về phía trước, trốn sau một góc khuất.
Cầu ông trời phù hộ, đừng cho những người đó phát hiện cô!
Nhưng thực đáng tiếc, ông trời có lẽ không nghe được lời cầu xin của cô. Những người đó đã chạy đến chỉ chậm hơn cô vài phút. Bọn họ biết cô ở chỗ này, nhưng không có lập tức triển khai tìm tòi.
Bọn họ đã ngăn chặn lối ra duy nhất, đang đợi chính chủ xuất hiện.
Người kia đã xuất hiện rất nhanh, hắn ta đương nhiên là sử dụng thang máy lên sân thượng này.
“Kỷ An Ninh, đừng trốn nữa, xuất hiện đi! Thấy cô rồi.” Hắn ta cười kêu.
Kỷ An Ninh biết hắn đang nói dối, vị trí đó của hắn hoàn toàn không thể nhìn tới cô. Cô ngừng thở, hơi nhích người. Chân đụng phải vật gì lạnh lẽo.
Cúi đầu vừa thấy, trên mặt đất có một thanh sắt lớn bằng bắp tay.
Kỷ An Ninh lặng lẽ nhặt thanh sắt lên, nắm chặt trong tay.
Không thấy cô chủ động hiện thân, thanh âm ra lệnh quen thuộc kia lại vang lên, người của hắn tản ra khắp nơi để tìm cô. Nơi này tránh cũng không thể tránh, muốn tránh cũng không được, bọn họ không cần đến được mười phút, đã có thể tìm được cô.
Mà người kia còn đang kêu gọi, khí định thần nhàn: “Cô nghĩ thoáng một chụt đi, cô thủ thân vì ai chứ? Văn Dụ sao? Chậc chậc, không phải cậu ta tung tin ra là không cho ai chạm vào cô sao? Hiện tại người ở đâu rồi nhỉ?”
Văn Dụ, lại là Văn Dụ! Vẫn luôn dây dưa cô không bỏ. Văn Dụ mấy tháng trước đột nhiên biến mất khỏi trong trường học.
Kỷ An Ninh vốn dĩ cảm thấy chuyện đó không hề có liên quan gì đến cô, cô và Văn Dụ vốn dĩ không có bất luận quan hệ gì, tuyệt đối không hề giống như lời đồn đãi.
Nhưng hiện tại cô biết mình quá ngây thơ rồi. Văn Dụ một biến mất, liền có người gấp không chờ nổi xuống tay với cô.
“Tôi nói cô nghe này, tôi không quan tâm quan hệ trước kia giữa cô và Văn Dụ, chỉ cần ngoan ngoãn, làm bạn gái tôi thôi. Mau nào, mau xuất hiện đi, đừng cố chống cự nữa.”
Hắn nói: “Nếu cô đã có thể ngủ với Văn Dụ, sao lại không thể ngủ thêm tôi nữa chứ?”
Đây là nội dung cuối cùng trong ảnh bạn gửi, đã được mình trích xuất chính xác và trình bày theo định dạng chương truyện:
Mày đi chết đi! Mày mới ngủ với hắn!
Kỷ An Ninh cắn răng.
Các nữ sinh khác luôn thì thầm những lúc cô đi ngang qua, sau đó phát ra tiếng cảm thán đầy kinh ngạc, tại cao cao tại thượng mà dùng ánh mắt khinh thường nhìn cô.
Ánh mắt các nam sinh khác thỉnh thoảng sẽ đảo lên xuống khắp người cô, trộm điểm chú ý ngược eo mông của cô. Bọn họ cũng sẽ hạ giọng nói cái gì đó, có đôi khi phát ra tiếng cười vang, vừa cười vừa ngó cô.
Không tự mình trải qua, không biết tin đồn nhảm nhí có bao nhiêu đả thương người.
Trong trường học, các bạn học lại xem đó như những tin tức nóng bỏng dùng để tán gẫu mỗi khi ăn uống tụ họp hoặc tán gẫu khi ngủ, nên không biết, để tai đó sẽ tổn thương đến người khác biết bao nhiêu!
Càng có người lại xem câu chuyện đó là thật sự, trở thành lý do không kiêng nể gì với cô, thí dụ như người trước mắt này.
Người này càng đi càng gần, Kỷ An Ninh nghe thấy hắn nói:
“Tôi nói này, sao cô luẩn quẩn trong lòng như thế, giả đứng đắn cái gì. Có ai mà không biết cô alf ‘người đẹp nghèo’ nổi danh chứ, một đêm ba ngàn đồng. Tôi cho cô sáu ngàn được chưa? Một vạn cũng được. Ra đây đi.”
Thanh âm này gần trong gang tấc, Kỷ An Ninh ngừng thở, nắm chặt thanh sắt trong tay.
Lúc giọng nói hắn vừa dứt, Kỷ An Ninh liền thấy được đôi giày của hắn. Hắn vừa bước đến một bước, tất nhiên là nhìn về hướng này, và lập tức nhìn thấy Kỷ An Ninh gần ngay trước mặt.
“Ố……” Trong mắt hắn tràn đầy vui mừng, há mồm muốn kêu người.
Tôi cho cô một trăm triệu!
Kỷ An Ninh đương nhiên không có một trăm triệu, cô chỉ có một thanh sắt đặc trong tay, dùng hết tất cả sức lực đập tới!
Chú ‘noi nay’ của thanh niên tyer tuổi kia chưa kịp ra khỏi miệng, đã bị thanh sắt đặc đập thẳng vào mặt mũi, máu bắn tung toé! Thậm chí bắn tới trên mặt của Kỷ An Ninh!
Gã thanh niên trẻ tuổi hét thảm một tiếng, ngã bật về phía sau.
Kỷ An Ninh nhảy qua khỏi người hắn, muốn chạy xuống thang lầu. Người của hắn lại nghe tiếng đã chạy vọt lên.
Kỷ An Ninh lại vung thanh sắt đến, vẻ sỉ văng cánh tay đón đỡ, nhịn đau trỏ tay giật ngược, tay không đoạt đạo sắc. Một người khác đem có án ở trên mặt đất.
Kỷ An Ninh giãy giụa, lại sờ đến vật cung cứng gì đó, trỏ tay đập mạnh lên đầu tên vệ sĩ đang đè cô.
Đối phương thét lên tiếng buông lỏng tay ra. Kỷ An Ninh nhân cơ hội tránh thoát.
Nhưng Kỷ An Ninh không còn đường để trốn. Cuối cùng, cô nhảy lên mái nhà, bám lan can: “Đứng tới đây! Các người đứng tới đây!” Cô hét lên khan cả giọng.
Nhưng cô ngoài mạnh trong yếu.
Trong tay cô chỉ có nửa thanh sắt, phía sau cô là tầng thứ ba mươi mấy. Cô vốn không còn đường để đi, chỉ có thể trồng cây vào đói phương bỗng nhiên bị cắn rút lương tâm, chịu buông tha cô.
Điều đó đương nhiên là không có khả năng.
Gã thanh niên trẻ tuổi được người ta đo loạng choạng đến, ôm gương mặt đầy máu bước tới, trong mắt đều là sát ý.
Mũi gã đau đớn, nghỉ rằng có lẽ đã gãy xương mũi, ràng cũng gây hai chiếc, lúc này trồng cây vào việc hắn còn có thể nhớ tới thứ gọi là lương tâm này chẳng khác gì muốn rươi phút, đà có thể tìm được cô.
“Trạm hảo (đồ đê tiện)!” Hắn tức giận mắng, hung hợn mà ra lệnh, “Đem xoa cắp nga nha sa tọi (đem cô cho ta kéo xuống đây)!”
Các nam nhân tới gần, Kỷ An Ninh lui về phía sau, mặt bước đạp hụt, trượt chân rơi vào trong bóng đêm.
Người ta nói bị té chết là cái chết thảm thiết nhất trong tất cả các loại tử vong.
Thời gian rơi từ tầng cao xuống đối với người bị rơi mà nói là vô cùng dài dòng, toàn bộ quá trình tràn ngập sợ hãi.
Kỷ An Ninh không biết những người khác sẽ như thế nào, nhưng cô thật sự cảm nhận được đoạn thời gian dài dòng đó.
Cô hoàn toàn không muốn chết, cuộc sống khó như thế, cô vẫn luôn nỗ lực mà tồn tại, sao có thể muốn chết chứ.
Nếu cô chết, thì bà ngoại của cô phải làm sao bây giờ?
Kỷ An Ninh không rõ, con người với nhau, sao lại có thể xấu xa như vậy chứ? Cô cho rằng Văn Dụ đã đủ xấu, nhưng người khác còn xấu xa hơn hắn rất nhiều!
Chào bạn, mình đã hoàn thành việc ghi lại nội dung từ ảnh cuối cùng bạn gửi. Dưới đây là đoạn truyện được trích xuất:
Rõ ràng Văn còn là học sinh, là bạn học cùng chung một trường, sao lại có thể xấu xa đến như vậy?
Mang theo sợ hãi, không cam lòng cùng phẫn nộ, Kỷ An Ninh rơi lả lướt vong.
Linh hồn cô rời khỏi thể xác, nhìn những ket đã hại chết cô với vàng rời đi.
Cảnh sát tới, nhặt xác giùm cô và bắt đầu điều tra. Cô cho rằng người hại chết cô sẽ bị đem ra công lý, kết quả, không hề có.
Không biết từ nơi nào xuất hiện ra một vài ‘Nhân chứng tận mắt nhìn thấy’ sôi nổi chỉ chứng cô tối hôm đó bói vì tiền nên đã xảy ra tranh cãi với khách, bị phế bình, nhưng câu nói đó đều âm chỉ có tự luấn quấn trong lòng nên mới nhảy lầu.
Cuối cùng quá nhiên vụ án đã xác định thành vụ tự. Kết án là cô tự sát.
Tin tức truyền tới trong trường học, lại là một trận bàn tán điên cuồng.
“Thật đúng là phóng đãng mà, con gái con đứa lại chạy đến mấy chô tạm nham như thế để làm công, nghe nói mấy chô đó là chô ăn chơi thác loạn xuyên đêm đó!”
“Nghe nói tranh cãi với khách hàng nam vụ viên bạc gì đó mà?”
“Cái gì, cái gì? Cô biết nội tình sao?”
“Nghe nói a…… Là cave thôi.”
“Bạn không biết sao? Ba ngàn đồng một đêm, già này là bắt đầu từ Văn Dụ.”
Người nói diễn tả sinh động như có thật, giống như chính mắt thấy. Người nghe vẻ hão huyền vừa sợ hãi, không ngừng truy vấn. Từng thùng nước bẩn không ngừng hắt lên trên người cô.
Ngôn linh có lực lượng, chỉ cần có người nhắc tới tên cô, Kỷ An Ninh liền sẽ bị triệu hoán đến chỗ đó. Đoạn thời gian đầu lúc cô vừa mới chết, trong trường học ổn ào huyền náo nơi nơi đều bàn luận về cô. Khổ cho cô, lát thì bị kéo đến nơi này, lát thì bị kéo đến nơi đó.
Bà ngoại của cô triệu hoán cô vài lần. Bà lẩm bẩm thì thầm: “Ninh Ninh, Ninh Ninh, sao con còn chưa về?”
Bà bị khóa ở trong phòng, ăn sạch tất cả thức ăn trong nhà, đói đến gõ cửa: “Ninh Ninh, bà đói…”
Kỷ An Ninh vô kế khả thi, sốt ruột vạn phần. May mà hàng xóm nghe được tiếng kêu cứu của bà ngoại, mà báo cảnh sát, cảnh sát phía cửa mà vào, tránh cho bà ngoại khỏi bị đói chết trong nhà.
Cảnh sát phát hiện bà là bà lão mất trí nhớ, tận trì cực kì kiệt quệ. Vào lúc này, một thanh niên 20 tuổi xuất hiện, lánh bả ngoại của Kỷ An Ninh đi.
Hắn chính là con giàu Văn Dụ trong lời đồn, từng ngủ với Kỷ An Ninh.
Văn Dụ đem bà ngoại Kỷ An Ninh an tri trong viện dưỡng lão chăm sóc, nhưng người già mất trí nhớ. Sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của Kỷ An Ninh nhìn quay người rời đi.
Bà ngoại thường lẩm bẩm gọi tên cô, có liền có thể thường thường ở bên cạnh bà, làm bạn với bà. Cứ như vậy qua không biết bao lâu, thằng đến khi có một ngày, cô bỗng nhiên bị người khác triệu hoán.
Thân thể ngay lập tức bị kéo ngay đến nơi đó.
Một nói vô cùng quen thuộc, kiếp sau cô cũng sẽ không quên —– Nó có bị hại chết.
Trong màn đêm tối đen mịt mù, kẻ hại chết cô bị người ta trói hai tay bắt chéo sau lưng, đè ở trên mặt đất. Đôi mắt Văn Dụ đó ngầu, cầm trong tay một thanh sắt đặc —– cũng không biết có phải thanh sắt cô dùng để tự vệ trước kia hay không.
Kỷ An Ninh không biết Văn Dụ và người nọ có mối thù gì, nhưng khi nghe người nọ phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết, cô cảm thấy thông khoái.
Văn Dụ đánh gãy chân người kia, đánh gãy xương sườn của hắn, cuối cùng, anh đánh cong cả thanh sắt đặc ruột kia.
“Leng keng” một tiếng, anh ném thanh sắt xuống đất, dùng tay lau mũi, đôi tay anh dính đầy máu nén mặt cũng lem nhem theo. Ở trong đêm đen, bị ánh đèn nê ông chiếu sáng như gã như ác quỷ.
Anh vẫy vấy tay, người của anh buông người kia ra. Anh khom lưng, nắm cổ người nọ kéo lên, kéo hắn đến sát gần lan can.
Anh chọn vị trí trục tinh chuẩn, chính là vị trí mà Kỷ An Ninh trượt chân rơi xuống.
Hắn ghét chói nọ tủm tỉm lên, người nọ nghẹn ngào thét đòi: “Văn Dụ! Tha cho tôi! Tha cho tôi! Cầu xin cậu!”
“Cô ấy cũng từng cầu xin mày đúng không?” Văn Dụ nói, “Mày có buông tha cho cô ấy không?”
Giọng của người nọ the thé: “Đây là giết người! Đây là giết người!”
Văn Dụ khinh miệt cười: “Nợ máu không phải nên trả bằng máu sao?”
“Sợ sao? Lúc trước khi mày đem cô ấy bức đến nơi này, mày có từng nghĩ tới cô ấy sẽ sợ hãi như thế nào không?” Hắn hỏi.
Ngữ khí nhẹ nhàng băng quạt, thanh âm lại lạnh tựa dao làm bằng băng giá.
“Không phải tội! Là tự cô ấy ngã xuống!” Người nọ hấp hối giãy giụa muốn biện giải cho bản thân.
Văn Dụ trầm mặc trong chốc lát, ở trong bóng đêm bật cười lạnh lẽo.
“Mày cũng thế mà.” Anh nói.
Cơ bắp ở cảng tay anh bỗng nhiên căng thẳng, dùng lực, nhắc người kia lên, bùng nổ, vứt ra khỏi lan can ……
Kỷ An Ninh bịt kín đôi mắt, không dám nhìn. Sau một lát, cô nghe thấy phía dưới truyền đến âm thanh trầm đục do vật nặng rơi xuống đất, có người phát ra tiếng kêu sợ hãi.
Cô buông hai mắt, người kia không còn, trước mặt chỉ có một mình Văn Dụ.
Anh đứng ở trong bóng đêm, gió đêm phẩn phật thổi tung mái tóc rối bời của anh. Đôi mắt của anh còn đen và tôi hơn cả bóng đêm, giống như có cái động sâu không đáy chứa trong đó.
Kỷ An Ninh bị đôi mắt đen tối này hấp dẫn, không có cách dời đi tầm mắt.
Anh ấy bảo thủ cho ai?
Một đáp án trong lòng cô, miêu tả sinh động.
“Mau rời khỏi nơi này.” Người của anh khẽ xòe với anh. Dưới lầu, đã loạn cả lên.
Văn Dụ vẫn đứng ở nơi đó ngóng nhìn một lát, mới xoay người đi theo bọn họ rời đi.
Bọn họ đẩy cửa thang lầu ra, nói đuôi nhau mà vào, Văn Dụ đi ở cuối cùng.
Anh vừa bước vào cửa thang lầu, bóng nhiên đưa tay chống lên cánh cửa xoay người lại.
Kỷ An Ninh vẫn luôn nối nỗi lo lắng đi theo anh, lúc này bỗng nhiên giống như bị định trụ, sựng ở trước mặt hắn.
Cô biết, ánh mắt của Văn Dụ đang hướng về phía không trung rộng lớn kia, trên sân thượng hỗn độn đó. Nhưng cô đang ở trước mặt anh, cho nên giờ này khắc này, bốn mắt của bọn họ tương giao.
Giống như anh đang nhìn cô.
Cậu thanh niên trẻ tuổi anh tuấn đó khẽ mấp máy đôi môi mỏng, thanh âm nhỏ đến mức Kỷ An Ninh không thể nghe thấy. Lại làm cho Kỷ An Ninh nháy mắt mở to hai mắt.
“Báo thù cho em rồi,” Anh nhẹ nhàng mà nói, “An Ninh.”
Thanh âm nhẹ đến mức giống như đang thở dài.
Anh buông tay ra, người hoàn toàn đi vào thang lầu, cánh cửa dần hồi, phát ra âm thanh “kẽo kẹt”.
Kỷ An Ninh lại cảm thấy đỉnh tai nhức óc, có lực hấp dẫn lớn đem cô hút vào cơn lốc xoáy của thời gian nhìn không thấy.
Trong cơn lốc xoáy đó, thời gian đang vụn vụt lướt qua cô, những hình ảnh giống như những giác mơ chắp nối, từng hình từng hình dồn dập hiện lên.
Cô nhìn thấy anh bị bắt vào tù.
Cô một thanh niên tuổi trẻ thảm thù, cười nhạo: “Họ Triệu kia có thù gì với cậu thế, làm cậu đột nhiên chạy tới giết chết hắn? May mà cậu đột nhiên nổi điên, nên mới để chúng tôi bắt được nhược điểm, bằng không, thật sự thiếu chút nữa đã để cậu lật ngược tình thế rồi. Chỉ vì một cô bé con, đáng giá sao?”
Anh hờ hững mà nhìn hắn.
Cô nhìn thấy có người đàn ông trung niên trầm mặc đối diện với anh.
“Có lẽ, đời này không có duyên phận rồi.” Người đàn ông trung niên thở dài nói.
Anh cười lạnh, trong mắt tràn ngập trào phúng.
Cô nhìn thấy anh ngủ trên ván giường lạnh bằng cứng ngắc của nhà tù, ở trong mộng nỉ non: “An Ninh, An Ninh……”
Kỷ An Ninh ngơ ngẩn nhìn anh, duỗi tay muốn chạm vào anh, nhưng cánh tay mờ ảo của cô lại xuyên qua người anh.
Cuối cùng, cũng đã đến ngày hành hình.
Anh đứng dưới ánh mặt trời chói chang của mùa hè, ngẩng đầu nhìn ngược mắt lên nhìn bầu trời xanh thẳm. Cuộc đời ngắn ngủi của anh sắp kết thúc rồi.
Kỷ An Ninh ôm anh vào lòng. "Nếu có kiếp sau..." Nước mắt của cô tràn mi "Em và anh.." Có thể đừng rơi xuống kết cục như thế này hay không?
Viên đạn gào thét vút đến, xuyên qua linh hồn mờ mịt của cô, xuyên thẳng vào tim anh. Cơn lốc xoáy của thời gian chợt rít gào, giống như sóng thần, một sức mạnh vô cùng mạnh mẽ xé nát tất cả những hình ảnh đó, cũng xé toạc linh hồn cô.
Kỷ An Ninh cho rằng mình sắp sửa hồn bay phách tán, mở mắt ra, lại về tới năm cô vừa bước vào quãng đời sinh viên năm thứ nhất.
Tất cả vẫn còn chưa bắt đầu.