Văn Dụ nhìn vào đôi mắt cô, liền không cười tiếp được.
Hóa ra Kỷ An Ninh không phải đang kể chuyện cười, cô đang nói nghiêm túc.
Văn Dụ thu lại nụ cười, họ một tiếng: "Em nghĩ nhiều rồi. Ai cũng ai quen biết bạn bè yếu đuồng thì liên quan gì đến người khác?"
Kỷ An Ninh gật đầu: "Anh nói cũng có lý. Có thể... Mỗi người chúng ta đều sinh sống trong một quần thể xã hội, con người là xã hội mang tính động vật, không có khả năng không bị người khác ảnh hưởng một chút nào hoặc là không bị ảnh hưởng bởi người khác. Đôi khi đầu lưỡi có thể ép chết người ta."
Đang nói chuyện sao lại nói tới "chết" rồi!
Văn Dụ không phải người mê tín, thế nhưng lúc Kỷ An Ninh nói lời này, anh không hiểu sao lại thấy không thoải mái.
"Quản người khác nói gì làm gì, đừng để anh nghe thấy là được, anh mà nghe thấy thì bọn họ đừng mong có quả ngon mà ăn." Anh cưỡng ép quay lại chủ đề, "Cho nên, làm bạn gái anh đi."
Ánh mắt của anh sáng rực, nhìn chằm chằm Kỷ An Ninh.
Thoại khí khiến người như anh không biết sợ hãi là gì. Nhưng Kỷ An Ninh không làm được.
Chỉ cần một câu: "Đã dính vào phú nhị đại, còn xin học bổng làm gì?" đã có thể áp đảo cô.
Cả mỗi ngày bôn ba, làm ba bốn việc, kiếm tiền sinh hoạt kiêm tiền thuốc men, bọn họ đều không nhìn thấy.
Bọn họ chỉ nhìn thấy Văn Dụ bao vây chặn đánh cô, tặng hoa tặng quà cho cô.
Tất nhiên, lúc cô cự tuyệt Văn Dụ bọn họ cũng không thấy.
Chọn nát mu mủ bỏ qua. "Kỷ An Ninh không làm bạn gái được." Kỷ An Ninh yến lặng một lát, "Tôi nhiều lắm... Chỉ có thể làm bạn bè với anh."
Cô đang nói nghiêm túc. Đối với Văn Dụ, cô vẫn như trước không thể tiếp nhận được, nhưng cũng không thể giống kiếp trước vung tay không để ý đến. Nghe vào trong lỗ tai Văn Dụ lại thành giả mồm đến cực hạn.
Chưa nam nữ làm gì có tình bạn chứ? Đặc biệt là kiểu con gái xinh đẹp như Kỷ An Ninh, còn trai tiếp cận cô, mặc kệ bày ra gương mặt gì thì mục đích cuối cùng không phải muốn ngủ với cô à?
Con gái chững chạc đàng hoàng nói với con trai "Chỉ muốn làm bạn" – tám chín phần là muốn có lớp xe dự phòng, còn lại một hai phần là từ giả thành thật.
Kỷ An Ninh muốn biến hắn thành lốp xe dự phòng à? Hay đang giả bộ ngây thơ?
Văn Dụ nghiến răng, trên mặt lại nở nụ cười rất phong độ: "Được thôi, vậy trước tiên làm bạn bè."
Văn Dụ tự tin nụ cười có thể lừa gạt Kỷ An Ninh, đóng vai một thần sĩ, mang phong độ của học trưởng cấp cao.
Nhưng lại không biết kiếp trước Kỷ An Ninh đã chịu đủ khổ sở do sự vô lại cùng với sở của anh nên đã sớm biết bộ mặt thật của anh.
Nhưng nếu anh đã muốn diễn, cô cũng không muốn vạch trần, chỉ có thể gật đầu nói: "Được."
Buổi chiều lớp, lúc nghỉ giải lao, có nữ sinh đến hỏi: "Này, Kỷ An Ninh, lúc trưa cậu cùng Văn Dụ năm ba đi ăn cơm thật à?"
Tay Kỷ An Ninh dừng một chút. KFC đối diện cổng trường học, bị người khác trông thấy là chuyện đương nhiên.
"Ừ. Có lỗi ít nhiều trả lời.
Nữ sinh tràn đầy phấn khởi hỏi: "Cậu biết anh ấy à?"
Trong trường học, Văn Dụ cùng coi là nhân vật tiếng tăm, nhưng mới giữa tháng 9, tân sinh năm nhất mà đã biết Văn Dụ, nữ sinh này tin tức cũng nhanh nhạy, là điển hình của kiểu người xã giao.
Nàng tên là Tôn Nhã Nhân, được xưng tụng là mỹ nhân. Nếu như không có sự tồn tại của Kỷ An Ninh, lúc cô nàng vào đại học chắc đã có thể trèo lên danh hiệu hoa khôi lớp, hoa khôi của ngành*, thậm chí là hoa khôi của trường.
*Covert là hệ, nhưng theo tên gọi ở đại học thì gọi là khoa, ví dụ Khoa sinh học.
Đáng tiếc cô ta gặp phải Kỷ An Ninh.
Ngày đầu tiên khai giảng, toàn bộ sinh viên trong ngành tập trung ở phòng học xếp thành bậc thang, chủ nhiệm khoa phát biểu sự kiện, thế là bịap bịap nói một cô gái sau khi mẹ chết, cha thì mất liên lạc, đã cùng bà ngoại sống nương tựa với nhau, sau khi thi đậu đại học làm sao công bà ngoại từ thành phố khác đến đây, không rời không bỏ.
Chủ nhiệm cố tình nói, các em rất may mắn, có thể làm bạn học với nữ sinh này, em ấy chính là Kỷ An Ninh của khoa chúng ta.
Tới đầy, Kỷ An Ninh, em cùng mọi người làm quen một chút.
Nữ sinh ngồi ở phía sau, chỗ hẻo lánh không đáng chú ý, bất đắc dĩ chỉ có thể ngẩng đầu lên.
Giống như không cốc u lan*, tuyết liên trên đỉnh núi.
*lan trong rừng vắng
Âm thanh ồn ào trong phòng học bỗng nhiên chỉ trong chớp mắt yên tĩnh đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe rõ.
Bắt đầu từ giây phút đó, dã tâm làm hoa khôi lớp, hoa khôi khoa, hoa khôi trường của Tôn Nhã Nhân tan thành mây khói.
Kỷ An Ninh đen mắt chầm chậm nhìn Tôn Nhã Nhân, gật đầu: "Ừ."
Nhiều lời thêm chút thì chết à. Kiêu ngạo lạnh lùng như kiểu mình là công chúa, nhưng thật ra bên trong là một con quỷ nghèo, đến thịt cũng không dám ăn.
Tôn Nhã Nhân oán thầm, nhưng trên mặt lại lộ ra bộ dáng tràn đầy phấn khởi, trực tiếp ngồi vào chỗ phía trước Kỷ An Ninh, cánh tay để trên bàn Kỷ An Ninh nói: "Văn Dụ là nhân vật tiếng tăm trong trường chúng ta đấy, sao cậu biết anh ấy thế?"
Cánh tay cô ta chen vào, đẩy sách vở Kỷ An Ninh sang một bên, bút Kỷ An Ninh đang ở trên bị quẹt cho một đường.
Một đêm ba nghìn tệ? Cô ta đáng giá chắc?
Thanh âm trong đầu Tôn Nhã Nhân vang lên. Ánh mắt Kỷ An Ninh dừng lại trên vết quẹt của bút mực.
"Vừa mới quen." Kỷ An Ninh không muốn nói nhiều, ngẩng đầu nói: "Bạn học tớ phải làm bài tập."
Buổi tối cô muốn đi làm thêm kiếm tiền, không có thời gian như mấy sinh viên ở trường nhâm nhi một cốc trà sữa, tiêu tốn thời gian trong thư viện, ban ngày cô phải tranh thủ thời gian học bài.
Cô hạ lệnh đuổi khách không chừa mặt mũi. Tôn Nhã Nhân là nữ sinh xinh đẹp như vậy rất hiếm gặp phải thái độ này. Cô ta có chút xấu hổ, đứng lên châm chọc: "Cậu đúng rất cố gắng học tập. Bảy? Quay người đi."
Trở về chỗ ngồi của mình, phần lớn người xung quanh: "Tưởng mình là gì chứ, cô biết nói chuyện không, kiểu cái gì mà kiêu."
Các bạn học quay sang nhìn nhau, an ủi cô ta: "Tô thấy cậu ấy nói chuyện cũng bình thường mà, chắc hôm nay tâm trạng không tốt?"
Tôn Nhã Nhân cười lạnh: "Thôi đi, cậu nhìn cậu ta bình thường có quan tâm tới ai không? Giữa trưa người ta đi ăn cơm với phú nhị đại kia, sao không thấy lạnh lùng kiêu ngạo như thế, nhìn là biết không muốn phân ứng với mấy đứa bạn bình thường như mình thôi."
Tầm hồn hống hộc của mấy bạn học lập tức dâng trào: "Phú nhị đại gì cơ?"
Tôn Nhã Nhân nói: "Các cậu có biết Văn Dụ không? Không biết? Tin tức của mấy cậu sao kém thế. Lần sau thấy tớ sẽ chỉ cho."
Kỷ An Ninh yên tĩnh học tập.
Tôn Nhã Nhân nói chuyện với mấy người kia, mặc dù đều nhỏ giọng trò chuyện nhưng nếu vểnh tai nghe, vẫn có thể nghe được một ít.
Vẫn có bạn học nói giúp cô, Kỷ An Ninh có chút ngoài ý muốn. Sau đó cô mới nhớ, lúc này mấy bạn học đã chưa quen thân với cô những ít nhất vẫn ở chung được.
Bởi vì sự xuất hiện của Văn Dụ mà sau này mới trở thành như thế.
Tôn Nhã Nhân đối với Văn Dụ cầu mà không được, quay ra mỗi ngày châm chọc Kỷ An Ninh là sinh viên nghèo khó dựa nhờ phú nhị đại. Ngày từ đầu mấy bạn học còn chưa tin lắm, hay có người nói giúp cô.
Lâu dần nói nhiều thành thật, Văn Dụ lại giúp cô mấy lần, liền không có ai nói giúp cô.
Kỷ An Ninh biết, bên trong mấy lời đồn đó, một nửa xuất phát từ Tôn Nhã Nhân, một nửa khác do lời đồn tự động tới. Càng truyền tai càng sai lệch, cuối cùng thành "một đêm ba ngàn tệ"
Đều nói rằng cô giả nghèo, giả bộ thê thảm.
Mấy nữ sinh muốn rũ sạch quan hệ với cô, mấy nam sinh từng thích cô cũng bắt đầu khinh bạc, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cô. Bọn họ nhiệt tình phụ hoạ lời đồn, vì cô không thích bọn họ, không chấp nhận lời tỏ tình bọn họ nên bọn họ cực kỳ "hợp lý" mà giải thích.
Không phải chúng ta không tốt mà do cô ta ham giàu!
Đồ con gái ham tiền!
Sau không lâu, cô nghĩ cô nên cải thiện quan hệ với bạn cùng lớp. Nhưng lúc cô nhìn thấy những gương mặt này nhớ tới sau khi cô chết, bọn họ tràn đầy phấn khởi bàn luận việc cô tệ chết ở phía sau chắc chắn có sự mập mờ và dơ bẩn, bọn họ không biết lúc nào trâm móng vuốt cào xé, nghe vào tai rồi nhún mày vui vẻ.
Kỷ An Ninh cụp mắt, yên tĩnh học bài.
Kỷ An Ninh nhìn thì gầy gò yếu đuối, thật ra đã bị sinh hoạt tôi luyện đến mức vai có thể gánh được bao tải.
Buổi tối, sau khi nhanh chóng giao thức ăn xong, cô chạy vội ra cổng trường, vừa ngẩng đầu đã thấy Văn Dụ đang dựa vào chiếc Hummer màu đen, đang hút thuốc nhìn về phía cô nở nụ cười.
"Chào!" Ngón tay anh kẹp lấy điếu thuốc, chào hỏi với cô, "Bằng hữu." Hai chữ "bằng hữu" bị anh cắn cực kỳ nặng, tràn đầy mùi vị bất cần đời với trêu tức.
Kỷ An Ninh dừng bước, chần chờ một chút nói: "Sao anh lại ở đây?"
Văn Dụ có phòng ký túc xá trong trường, vì để ăn xong cơm trưa có thể nghỉ ngơi một lúc. Nhưng trên thực tế, anh là người địa phương của tỉnh này, anh cũng không ở trong trường. Anh dẫn đầu xu hướng đi xe Hummer màu đen, làm bao nhiêu nam sinh hâm mộ ghen ghét, nhiều nữ sinh liếc mắt ám chỉ.
Có thể trong mắt Văn Dụ chỉ có một người mềm không được cứng không xong là Kỷ An Ninh.
"Chờ em đây." Văn Dụ nói: "Em muốn tới đường Quang Minh à? Anh tiện đường đưa em đi."
Anh giữ cô lại mà nói đưa cô đi: "Không phải nói là làm bạn bè sao? Nếu đã là bạn bè thì đừng khách sáo." Anh cười như nắng gắt trong gió thu, đồng tử sáng rõ.
Kỷ An Ninh cảm thấy có chút chói mắt.