Trong khi ba nàng dâu lớn đang âm thầm đấu đá để giành lấy sự chú ý của ông Gia Bảo, thì Thanh Tú – đóa hoa sen trắng của cậu con trai thứ ba Đức Anh – vẫn sống trong sự hoang mang tột độ. Sau lần chạm trán đầy ám ảnh ở vườn lan vào ngày mưa ấy, Tú luôn cố gắng thu mình lại. Cô sợ hãi ánh mắt thâm trầm của bố chồng, sợ cái cách ông nhìn thấu sự khao khát đang nhen nhóm sau vẻ ngoài ngây thơ của cô.
Nhưng sự thật là, trong căn phòng ngủ tẻ nhạt của mình, Thanh Tú không còn tìm thấy sự bình yên. Đức Anh vẫn thế, yếu ớt và đầy mặc cảm. Những lần gần gũi của họ chỉ diễn ra chớp nhoáng, hời hợt và để lại trong Tú một nỗi trống trải mênh mông. Hình ảnh đôi bàn tay hộ pháp và lồng ngực vạm vỡ của ông Gia Bảo cứ thế hiện lên, ám ảnh cô ngay cả trong những giấc mơ tội lỗi nhất.
Cơ hội – hay nói đúng hơn là cái bẫy của định mệnh – đến vào một buổi tối khi Đức Anh phải đi kiểm tra sức khỏe định kỳ và ở lại bệnh viện một đêm. Căn biệt thự trở nên vắng vẻ lạ thường. Thanh Tú theo lời dặn, run rẩy bưng cuốn sổ chi tiêu của vườn lan lên phòng bố chồng.
"Bố... con mang sổ đến rồi ạ," Tú khẽ gõ cửa, giọng nói mỏng manh như tơ.
"Vào đi, Tú."
Cánh cửa mở ra, Thanh Tú thấy ông Gia Bảo đang đứng bên kệ sách, trên tay là một chiếc hộp nhung đỏ sang trọng. Ông không mặc áo choàng tắm như mọi khi mà diện một chiếc áo thun bó sát màu xám, phô diễn trọn vẹn những khối cơ bắp gồ ghề, uy mãnh. Khi nhìn thấy cô, ông khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến chân tay Tú bỗng chốc nhũn ra.
"Lại đây, ta có thứ này cho con," ông đặt chiếc hộp lên bàn, ngoắc tay ra hiệu.
Thanh Tú rụt rè bước tới. Bên trong chiếc hộp là một sợi dây chuyền vàng trắng tinh xảo với viên kim cương xanh lấp lánh như nước mắt của biển cả. Nó đẹp đến mức nghẹt thở, và nó khác hoàn toàn với những món quà hào nhoáng mà ông tặng cho San hay Anh. Nó mang một vẻ thanh cao, thuần khiết như chính con người cô.
"Nó... nó quá đắt tiền, con không dám nhận đâu ạ," Tú lắp bắp.
"Món quà này chỉ dành cho người xứng đáng nhất," ông Gia Bảo tiến lại gần, cầm lấy sợi dây chuyền rồi vòng qua cổ cô.
Đôi bàn tay to lớn, thô ráp của ông vô tình chạm vào làn da cổ mỏng manh của Tú. Hơi nóng từ cơ thể ông phả xuống khiến cô rùng mình, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ông đầy sợ hãi xen lẫn sự sùng bái. Ông không buông tay, trái lại, ông nhẹ nhàng xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình.
"Đức Anh nó có bao giờ tặng con thứ gì như thế này không? Hay nó chỉ tặng con những nỗi buồn đơn độc?"
Câu hỏi của ông như nhát dao đâm trúng nỗi đau bấy lâu của Tú. Cô khẽ nấc lên, những giọt nước mắt bắt đầu rơi. Ngay lập tức, ông Gia Bảo kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của cô vào khuôn ngực thép nguội của mình. Sự che chở tuyệt đối này là thứ mà Tú hằng khao khát.
"Đừng sợ... Ở bên ta, con sẽ không bao giờ phải khóc vì sự yếu đuối của kẻ khác nữa."
Ông Gia Bảo cúi xuống, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô, rồi nụ hôn ấy dần chuyển xuống đôi môi mềm mại, ngọt ngào. Thanh Tú cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Sự ngây thơ của cô bỗng chốc tan rã trước sự mạnh mẽ của người đàn ông đứng đầu gia tộc. Khi ông nhấc bổng cô lên và đặt xuống chiếc giường rộng lớn, Tú không còn kháng cự. Cô dang rộng đôi tay, đón nhận sự "khai phá" đầy uy lực của bố chồng.
Khác với sự thô bạo dành cho Lan Anh hay sự sắc sảo đối với Linh San, ông Gia Bảo đối với Thanh Tú bằng một sự dẫn dắt đầy kinh nghiệm nhưng cũng cực kỳ áp đảo. Khi sự lấp đầy tuyệt đối diễn ra, Thanh Tú trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại. Cô cảm thấy mình như một đóa hoa sen trắng bị bẻ gãy, nhưng sự bẻ gãy đó lại mang đến một cảm giác khoái lạc tận cùng mà cô chưa từng dám mơ tới.
Chương 15 khép lại khi Thanh Tú hoàn toàn lạc lối trong mê cung dục vọng của bố chồng. Đóa hoa cuối cùng của nhà họ Trần đã chính thức bị vẩn đục, và giờ đây, cả bốn nàng dâu đều đã trở thành những quân cờ trong hậu cung bí mật của người đàn ông quyền lực mang tên Gia Bảo.