MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBỏ Lỡ Hôn Lễ, Tôi Gả Cho Chú Nhỏ Của AnhChương 8: “Tiểu Ninh, có cần tôi xuống đón không?”

Bỏ Lỡ Hôn Lễ, Tôi Gả Cho Chú Nhỏ Của Anh

Chương 8: “Tiểu Ninh, có cần tôi xuống đón không?”

1,454 từ · ~8 phút đọc

Sáng sớm, Thẩm Thư Ninh đến văn phòng luật.

“Thư Ninh, cuối cùng chị cũng đến rồi. Hôm nay sếp đang nổi giận, đang chờ chị cứu nguy đấy. Hôm qua Lệ Lệ và Dương Tiêu làm hỏng phiên tòa rồi.” Trợ lý Trương Tường ghé tai cô thì thầm.

Thẩm Thư Ninh giơ tay ra dấu “OK”, gõ cửa đi vào phòng họp. “Vào đi.”

Cô đẩy cửa, thấy Vương Lệ và Dương Tiêu cúi đầu như hai cây cà héo, còn Cao Vĩ Tuấn mặt mày lạnh lùng, hiển nhiên tức đến mức chẳng buồn nói thêm.

“Thư Ninh, em tới rồi. Hôm qua vụ tranh chấp hợp đồng bảo lãnh với Ngân Khoa Capital, kết quả phiên sơ thẩm thế nào?”

Thẩm Thư Ninh ngồi xuống: “Sếp, hôm qua phiên sơ thẩm thuận lợi. Phía đối phương đã có ý muốn hòa giải.”

“Rất tốt. Hai người các em phải học hỏi Thư Ninh nhiều vào, nếu không ngày nào tôi cũng phải uống thuốc hạ huyết áp mất. Thôi, hai em ra ngoài, Thư Ninh ở lại.”

Thẩm Thư Ninh hít sâu một hơi: “Sếp, em có chuyện muốn thương lượng với anh.”

Cao Vĩ Tuấn nhìn nhân viên xuất sắc nhất đội của mình, tự nhiên cũng kiên nhẫn hơn hẳn. “Em nói đi.” Tập đoàn Lục thị có công ty con tên Đình Dược Giải Trí, người phụ trách chính là Lục Đình Huyên.

Đã chia tay rồi, Thẩm Thư Ninh không muốn có bất kỳ liên quan nào đến anh ta nữa.

Cao Vĩ Tuấn khẽ nhíu mày: “Đình Dược Giải Trí lúc trước là do em kéo về tài nguyên, giờ em lại muốn phân tách ra? Thư Ninh, hôm nay em ngủ dậy còn chưa tỉnh à?”

Đình Dược Giải Trí không phải quá lớn, nhưng phía sau nó là cả tập đoàn Lục thị, một nguồn tài nguyên khổng lồ.

Hôm nay ông ta gọi Thẩm Thư Ninh đến, cũng là muốn thăm dò xem có cơ hội quen biết được quản lý cấp cao của Lục thị hay không. Nếu văn phòng luật của họ có thể nhận được bất kỳ ủy quyền đại diện nào từ mảng kinh doanh chính của Lục thị, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích lâu dài.

Hôn sự giữa Thẩm Thư Ninh và Lục Đình Huyên chỉ có người trong giới thượng lưu mới biết, còn bên ngoài hầu như không ai rõ cô chính là thiên kim của Tập đoàn Khoa học Kỹ thuật Thẩm Lăng.

“Anh Tuấn, em biết rõ mình đang nói gì. Nói thật, lúc trước ký được hợp đồng ủy quyền với Đình Dược Giải Trí, cũng là nhờ bạn trai cũ ở đó làm cầu nối. Giờ em với anh ta đã chia tay, tiếp tục hợp tác thì e rằng không tiện nữa.”

Lần đầu tiên Cao Vĩ Tuấn mới biết bạn trai cô lại là người của Đình Dược.

“Không phải hai đứa sắp kết hôn rồi sao?” Thẩm Thư Ninh cười khổ: “Không cưới nữa.”

Cao Vĩ Tuấn trầm ngâm giây lát, gõ ngón tay lên bàn: “Được. Vậy để anh chịu trách nhiệm đối tác sau khi hết hạn hợp đồng!”

Buổi sáng bận rộn trôi quá, đến khi ngẩng đầu lên Thẩm Thư Ninh mới thấy đã mười một giờ rưỡi.

Màn hình điện thoại vẫn không hề có lấy một tin nhắn nào của Lục Đình Huyên. Cô cười nhạt, chẳng hề bất ngờ.

“Chị Thư Ninh, trưa nay chị vẫn ăn nhẹ à? Chị gầy thế này rồi, không cần lo mặc váy cưới đâu.”

Đôi mắt đào hoa của Thẩm Thư Ninh khẽ cong lên: “Không giảm cân nữa. Trưa nay mấy người ăn gì thì tôi ăn cùng.”

Có người trêu: “Ôi chao, không ngờ Thư Ninh kiên trì suốt ba tháng, giờ lại phá giới à?”

Cô khẽ nhún vai: “Không phải phá giới, chỉ là không cần mặc váy cưới nữa thôi. Đi thôi, không xuống sớm lát nữa lại phải chờ thang máy.”

Mấy người đưa mắt nhìn nhau kinh ngạc. “Không cần mặc váy cưới” nghĩa là sao? Cuối tháng chẳng phải chị ấy sẽ kết hôn sao?

Bên kia, tối qua Lục Đình Hiên nói chuyện với Giang Văn Nguyệt đến tận sáng mới ngủ.

Anh ngủ ngay tại phòng khách, cách phòng ngủ của “cô em gái yêu dấu” chỉ mười mét, vậy mà lại cảm thấy vô cùng yên lòng.

Khi tỉnh dậy thì đã trưa mười hai giờ.

Lúc này anh mới chợt nhớ ra hôm nay đã hẹn đi đăng ký kết hôn với Thẩm Thư Ninh.

Anh vốn nghĩ trong điện thoại sẽ có tin nhắn trách móc của cô, nhưng khi mở ra, ngoài mấy tin từ đám bạn, lại chẳng có một dòng nào của cô cả.

Lục Đình Huyên nhíu mày, đứng dậy.

Không đánh thức người còn đang ngủ say, anh để lại tờ giấy nhắn rồi vội vàng lái xe về biệt thự. Anh bước nhanh vào cửa. “Tiên sinh, ngài về rồi.”

Anh đảo mắt nhìn quanh: “Tiểu Thư đâu? Vẫn còn đang ngủ à?” Dì Lưu ngập ngừng, có chút do dự: “...Tiểu Thư hình như đã đi công tác rồi.”

Lại công tác? Hôm qua rõ ràng đã nói sẽ cùng nhau đến Cục Dân chính.

Nhưng anh vẫn thở phào một hơi. Nếu thật sự lỡ hẹn hai lần, không biết cô sẽ làm loạn đến mức nào.

Anh tiện tay cởi áo khoác ném lên ghế sofa, hờ hững hỏi: “Ừm. Cô ấy có nói bao giờ về không?”

Dì Lưu càng thêm khó xử. Chẳng lẽ Dì phải nói rằng tiểu thư bảo sẽ không bao giờ quay lại nữa sao?

“Dạ... cô ấy không nói. Hay là tiên sinh gọi điện hỏi thử xem. Lúc đi, sắc mặt cô ấy không được tốt lắm.”

Anh nhớ đến chuyện tối qua.

Quà cũng đã tặng rồi, cô còn tức cái gì nữa? Đi công tác mà chẳng nhắn lấy một câu, đúng ra người nên tức phải là anh mới đúng! “Ừ, tôi biết rồi.”

Dì Lưu nhìn anh thờ ơ trả lời, lại không hề gọi điện, chỉ có thể thở dài thầm nghĩ: Cuộc hôn nhân này, rốt cuộc có thành được không?

Trong khi đó, Thẩm Thư Ninh đem sợi dây chuyền đi bán cho cửa hàng đồ xa xỉ second-hand.

“Cô à, cái này vẫn còn nguyên mới, thật sự không cần nữa sao? Cho dù là mới, chúng tôi cũng không thể trả theo giá niêm yết.”

Thẩm Thư Ninh cười nhạt: “Không sao, được bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.”

Ông chủ kiểm tra kỹ, bấm máy tính rồi đưa ra con số: “Bốn trăm chín mươi ngàn, không thể cao hơn nữa.”

“Được, bốn trăm chín mươi. Đây là số tài khoản của tôi, anh chuyển thẳng vào là được.”

“Được thôi! Nếu sau này cô còn món nào mới tinh thế này muốn bán, lần tới tôi sẽ trả cao hơn chút!”

Lần sau ư? Thẩm Thư Ninh khẽ lắc đầu: “Không có lần sau đâu.”

Cửa hàng này nằm ngay mặt đường lớn, vì thế cô đậu xe ở bãi của một nhà hàng gần đó.

Khi trở lại chỗ chiếc xe màu đỏ nhỏ của mình, cô phát hiện cửa xe bị móp một mảng.

Trên xe để lại một mẩu giấy:

【Xin lỗi, tài xế của tôi vô ý làm móp xe cô. Trên xe cô không để lại số liên hệ, nếu nhìn thấy xin hãy gọi cho tôi.】

Nét chữ rất đẹp, rõ ràng là chữ đàn ông.

Thẩm Thư Ninh theo số trên giấy gọi thử, bên kia chỉ vừa “Alo” một tiếng, cô suýt thì ngất. Giọng nói quen thuộc, mang theo âm sắc trầm khàn.

Đôi mắt cô khẽ nheo lại: “Chú......Chú nhỏ?”

Người đàn ông bên kia dừng lại hai giây, rồi cất giọng: “Tiểu Ninh.”

Như nhớ ra điều gì, anh tiếp lời: “Chiếc xe màu đỏ vừa rồi là của cháu sao?”

Thẩm Thư Ninh cười gượng, cam chịu: “Vâng. Không sao đâu, chú nhỏ, chú không cần bồi thường. Lần tới cháu đem xe đi bảo dưỡng, sửa cùng một thể là được.”

"Chú đang ở Hạc Vũ Hiên, cháu thấy trà lâu ngay phía trước chứ? Lên lầu hai, phòng Nghe Gió Các.”

Thẩm Thư Ninh gượng cười: “Ha ha, chú nhỏ, cháu... chắc thôi khỏi lên đâu.”

Người đàn ông im lặng vài giây, rồi chậm rãi mở miệng: “Tiểu Ninh, chẳng lẽ muốn để ta xuống đón cháu sao?”

Thẩm Thư Ninh: ……… “Cháu lên ngay đây.”