MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBóng Ma Từ Quá KhứChương 4: Nửa Chiếc Thẻ Bài

Bóng Ma Từ Quá Khứ

Chương 4: Nửa Chiếc Thẻ Bài

472 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi lấy lời khai ban đầu, Lâm An trở về nhà nhưng tâm trí cậu không thể nào yên tĩnh. Hình ảnh Lý lão gia và nửa chiếc thẻ bài cứ ám ảnh cậu. Một cái chết tự nhiên sẽ không để lại một chi tiết kỳ lạ như vậy. Ông lão rõ ràng đã cố gắng để lại một thông điệp cuối cùng.

Sáng hôm sau, cậu nhận được một cuộc gọi từ một số lạ.

"Là ta, Triệu thanh tra đây," giọng nói quen thuộc vang lên. "Ta biết cháu cũng đang suy nghĩ về vụ này. Mang theo những gì cháu biết, đến gặp ta ở Cục Di sản Văn hóa thành phố."

Khi Lâm An đến nơi, cậu thấy Triệu thanh tra đang đứng cùng một người đàn ông lớn tuổi, mặc áo sơ mi trắng, đeo kính gọng đồi mồi, trông có vẻ là một học giả. Trên bàn trước mặt họ, nửa chiếc thẻ bài bằng ngọc được đặt trang trọng trên một tấm vải nhung.

"Đây là Giáo sư Vương," Triệu thanh tra giới thiệu. "Ông là chuyên gia hàng đầu về ngọc cổ. Giáo sư, đây là Lâm An, người đã phát hiện ra vật này."

Giáo sư Vương gật đầu chào Lâm An, rồi ánh mắt ông quay lại với nửa chiếc thẻ bài, đầy vẻ say mê và trân trọng.

"Đây là một vật rất đặc biệt," giáo sư bắt đầu giải thích. "Nó được gọi là 'Uyên Ương Bội' (鸳鸯佩), một cặp thẻ bài uyên ương. Ngày xưa, người ta thường làm một cặp, một chiếc cho nam, một chiếc cho nữ, như một tín vật định tình. Dựa trên chất ngọc và kỹ thuật điêu khắc, ta đoán nó có niên đại từ khoảng những năm 40 của thế kỷ trước."

Ông chỉ vào chữ Hán cổ được khắc trên đó. "Chữ này là chữ 'Trần' (陈), có lẽ là họ của một trong hai người."

"Vậy nửa còn lại..." Triệu thanh tra hỏi.

"Nửa còn lại, nếu còn tồn tại, sẽ khớp hoàn hảo với nửa này, và có lẽ sẽ mang họ của người còn lại," Giáo sư Vương đáp. "Những vật này thường gắn liền với những câu chuyện tình cảm sâu sắc, và đôi khi... là những bi kịch gia tộc. Tìm được nửa này đã khó, tìm được nửa còn lại sau gần tám mươi năm, e rằng còn khó hơn lên trời."

Lâm An nhìn chằm chằm vào nửa chiếc thẻ bài. Trần. Một gia tộc họ Trần. Một câu chuyện tình yêu. Và một bi kịch. Đây không còn là một manh mối đơn thuần. Nó là cánh cửa dẫn đến một câu chuyện đã bị thời gian chôn vùi. Và Lý lão gia, không rõ vì lý do gì, đã cố gắng mở lại cánh cửa đó ngay trước khi chết.