MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBoss ơi, Bà chủ quá mạnh mẽ !Chương 16

Boss ơi, Bà chủ quá mạnh mẽ !

Chương 16

480 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 16: ĐÂY LÀ HÀNG GIẢ

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Diệp Châu Hạ, trong số khách mời có khá nhiều người không biết cô, sau khi nghe người bên cạnh nói cho biết cô chính là người con dâu cả nhà họ Thiệu vừa hết hạn ngồi tù ba năm thì đều nhìn cô với ánh mắt tò mò.

Hiện trường dần dần an tĩnh.

Ông cụ Thiệu nhìn cô một cái thật lâu: “Con hiểu tranh chữ sao?”

Diệp Châu Hạ nhìn bức Tranh Sơn Tùng, mỉm cười: “Con không hiểu lắm, nhưng con có nghiên cứu khá sâu về tranh chữ của cư sĩ Tung Sơn.”

Thiệu Viên Viên bên cạnh tỏ vẻ khinh thường, khiến mọi người không dám lên tiếng phá đám.

Diệp Châu Hạ là một cô gái nghèo không được gia đình cưng chiều, bình thường nào có tiếp xúc với tranh chữ cổ chứ, thế mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ, đúng là vì lấy lòng mọi người mà không biết xấu hổ.

Ông cụ Thiệu do dự tránh khỏi vị trí trước bàn, hùng hồn nói: “Vậy con hãy đến xem đi.”

Diệp Châu Hạ gật đầu, đến gần: “Đây là bức Tranh Sơn Tùng “ánh nắng” của Tô Tam Tuần, người trong ghề gọi tắt là Tranh Sơn Tùng.”

Cô vừa dứt lời, ánh mắt ông cụ Thiệu nhìn cô cũng dịu lại. Dù sự chênh lệch giữa trong nghề, ngoài nghề không lớn, nhưng hai chữ này đã làm nổi bật lên sự ảo diệu của bức họa này.

“Tô Tam Tuần vẽ bức Tùng Sơn đồ này khi vừa nổi tiếng, vì đề phòng bức tranh bị làm giả, ông ấy đã dùng thuốc màu là bột được mài ra từ ngọc trai đỏ để vẽ mặt trời mọc ra từ hướng Đông của bức họa này, dưới ánh mặt trời chiếu sáng, ánh sáng khúc xạ của hạt thuốc màu vừa vặn chiếu vào trên người con sóc nhỏ trên trạc cây bên trái của cây tùng. Dù trên thị trường có người mô phỏng theo, nhưng không thể nào làm được khúc xạ ánh sáng giống hệt vậy.”

“Chà, tôi xem không phải bức tranh này chiếu vào con sóc đó sao?” Có người trong đám người đặt câu hỏi: “Là thật sao?”

Diệp Châu Hạ lắc đầu, chỉ vào vị trí khúc xạ ánh sáng.

“Trên bức tranh này, đúng là ánh sáng chỉ chiếu vào trên người con sóc, nhưng ngọc trai đỏ đã bị phong hóa nhiều năm như vậy, chắc chắn đã sớm bị phủ kín bởi một lớp tro bụi, làm sao còn có thể khúc xạ ra ánh sáng như vậy chứ.”

Cô vừa dứt lời, mọi người đều sững sờ, dần dần có người gật đầu tán đồng.

Lông mày ông cụ nhíu lại, đưa tay sờ soạng mặt trời đỏ một chút, trong lòng đã có tính toán.