MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBoss, Tôi Không Muốn Yêu Anh NữaChương 29

Boss, Tôi Không Muốn Yêu Anh Nữa

Chương 29

465 từ · ~3 phút đọc

- Ồ, chủ tịch Hoàng Thiên đáng kính của tôi, tôi chỉ muốn cùng phu nhân gặp nhau nói chuyện một chút thôi mà. Chủ tịch sao lại làm lớn chuyện thế? - Ả cười khanh khách nói.

- Tôi cảnh cáo cô tốt nhất đừng đụng đến cuộc sống của chúng tôi. Nếu không thì đừng trách tôi - Anh lạnh lùng nói.

- Chủ tịch sẽ làm gì tôi? Anh giết tôi sao? Hay anh sẽ hành hạ tôi? Chủ tịch à, anh nghĩ tôi sợ sao?

- Cô sợ hay không là quyền của cô. Nhưng cô thử làm phiền Tiểu Băng xem, tôi lập tức giết chết cô.

Nói lời cảnh cáo xong, anh cúp điện thoại, trước khi điện thoại tắt vẫn còn nghe thấy giọng cười trào phúng của ả ta.

Anh lo lắng xoay qua nhìn cô, cô bình thản ngồi trên giường nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu.

- Sao thế?

- À không. Anh nói nè, từ giờ đến ngày cưới, em không được đi đâu hết. Ở yên trong nhà cho anh. - Anh nghiêm mặt nhắc nhở.

Điều anh lo sợ đã xảy ra. Nhưng điều anh lo nhất là không biết có ai tiếp tay với ả hay không? Anh chắc là ả không dám làm một mình. Điều này chắc anh phải điều tra kĩ.

Thấy anh lơ đãng, cô lây lây vai anh.

- Thiên...Thiên...CHỒNG - Cô kêu to.

- À..hả? - Anh bừng tỉnh hỏi.

- Anh nghĩ gì thế? Sao lại ngây người thế?

- Không... Không có gì. Em nhớ lời dặn của anh là được rồi. - Anh vuốt tóc cô nói.

- Nhưng cứ mãi trong nhà thì chán chết đi được, em không thể trong nhà mãi - Cô phụng phịu nói.

Ở mãi trong nhà chẳng khác nào bị giam cầm. Sẽ rất chán, rất buồn, bla..bla...Cô không muốn.

- Vậy anh cho em liệt giường đến lúc ngày diễn ra hôn lễ thì sao? - Anh nham hiểm nói.

- Anh...anh nói gì thế? Em...không hiểu gì cả, em đi trước đây. - Cô cười mười trốn. Cô thừa biết anh muốn làm gì, cô phải nhanh chóng thoát khỏi con sói này.

- Em muốn trốn? - Anh nắm tay cô và ném cô xuống giường.

- Anh làm gì thế?...em...em muốn –

Cô vừa ngồi bật dậy thì đã bị anh đè lại xuống giường. Anh nhẹ nhàng vén tóc cô nói.

- Vợ à, hay là chúng ta tân hôn trước đi.

- Không...không muốn... - Cô mếu máo.

- Nhưng em không muốn ở nhà mà...đành chịu thôi...- Anh cở áo, chậm rãi nói.

- KHÔNG...

Sau đó,ở trong phòng chỉ còn tiếng rên rỉ và cầu xin.