Sáng hôm sau, bầu không khí trong căn biệt thự không còn là sự tĩnh lặng đơn thuần mà là sự im lặng chết chóc trước cơn bão. Torren đã rời đi từ sớm để xử lý một vụ giao dịch ở cảng, nhưng hắn không quên để lại một "món quà" cho sự tò mò của Freya. Khi cô đang cố gắng tiếp cận ngăn kéo bàn làm việc, cửa phòng bật mở. Hai gã vệ sĩ lực lưỡng bước vào, không nói một lời, chúng hộ tống cô xuống căn hầm đá nằm sâu dưới lòng đất – nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng không thể chạm tới.
Tại đó, Torren đang đợi sẵn. Hắn cởi bỏ áo vest, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng đã xắn tay áo, để lộ những thớ cơ cuồn cuộn và gương mặt lạnh băng. Trên mặt bàn gỗ dài ở giữa hầm là tập hồ sơ đỏ mà Freya đã nhắm tới đêm qua. Torren cầm lấy nó, chậm rãi thả vào chiếc chậu đồng đang cháy rực lửa. "Em tưởng tôi không biết em đã nhìn thấy gì sao, Freya? Sự thông minh của em là thứ khiến tôi thích thú, nhưng sự phản bội là thứ tôi không bao giờ dung thứ."
Hắn bước tới, nắm lấy tóc cô và ép cô nhìn vào đống tro tàn của tập hồ sơ. Freya nghiến răng, dù da đầu đau nhức nhưng cô vẫn không chịu cúi đầu: "Anh có thể đốt tập hồ sơ, nhưng anh không thể đốt sạch những tội ác mà anh đã làm. Anh sợ tôi biết anh đã sát hại bao nhiêu người để ngồi lên cái ghế này sao?" Torren không giận dữ, hắn chỉ cười lạnh, một nụ cười đầy tàn nhẫn. Hắn đẩy cô vào chiếc ghế gỗ bọc da ở giữa phòng, dùng những sợi dây thừng mảnh nhưng vô cùng chắc chắn trói chặt hai tay cô ra sau ghế.
"Hình phạt của em không phải là cái chết, Freya. Hình phạt của em là sự phục tùng tuyệt đối trong cơn mê muội." Torren quỳ xuống giữa hai chân cô, hắn thong thả cởi bỏ đôi boots của cô, bàn tay nóng rực vuốt dọc theo bắp chân mịn màng. Hắn lấy ra một hộp nhỏ chứa một loại tinh dầu đặc biệt, có mùi hương nồng nàn của hoa hồng đen và xạ hương. Hắn bắt đầu thoa nó lên những vùng da nhạy cảm nhất của cô, từng chút một, chậm rãi đến mức hành hạ.
Freya cảm thấy cơ thể mình bắt đầu bốc cháy, một luồng nhiệt lạ lùng lan tỏa khắp huyết quản. Loại tinh dầu này không chỉ là mùi hương, nó là một loại chất kích thích cực mạnh khiến mọi giác quan của cô trở nên nhạy cảm gấp bội. "Đồ khốn... anh đã làm gì tôi?" cô thở dốc, đôi mắt bắt đầu mờ đục vì dục vọng dâng trào. Torren không trả lời, hắn dùng lưỡi mơn trớn những nơi hắn vừa thoa thuốc, từ mắt cá chân lên đến đùi trong, dừng lại ở ranh giới cuối cùng của sự chịu đựng.
Hắn tháo dây trói tay nhưng lại đè nghiến cô xuống mặt bàn lạnh lẽo. Lần này, hắn không tiến vào ngay. Hắn dùng sự điêu luyện của mình để hành hạ cô, khiến cô phải cầu xin, khiến sự kiêu ngạo của cô sụp đổ trước nhu cầu của thể xác. "Nói đi, em là của ai?" hắn thì thầm, bàn tay siết chặt lấy eo cô. Trong cơn mê loạn, Freya không còn nghe thấy tiếng nói của lý trí, cô chỉ thấy hơi ấm của hắn là thứ duy nhất có thể dập tắt ngọn lửa trong người mình. "Của anh... tôi là của anh..." cô thốt ra những lời nhục nhã nhất trong khi ôm chặt lấy bờ vai hắn. Torren mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng, trước khi nhấn chìm cả hai vào một cuộc hoan lạc điên cuồng và đẫm mùi chiếm đoạt. Hắn đã bắt đầu thuần hóa được con mèo hoang, không phải bằng đòn roi, mà bằng chính sự khao khát tội lỗi mà cô dành cho hắn.