MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Giới Của Trung TáChương 1

Cấm Giới Của Trung Tá

Chương 1

901 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời Bắc Kinh vào đông xám xịt và lạnh lẽo, nhưng không khí bên trong hội trường của khu quân khu lại trang nghiêm đến mức khiến người ta cảm thấy ngột nạt. Hôm nay là ngày đại hỷ của Thiếu tá Hoắc Kình, một trong những "thanh kiếm" sắc bén nhất của lực lượng đặc nhiệm. Tuy nhiên, trên gương mặt góc cạnh như tạc tượng của người đàn ông ấy không hề có lấy một tia vui mừng. Anh đứng thẳng tắp trong bộ quân phục đại lễ màu xanh đậm, những chiếc huân chương trên ngực khẽ va vào nhau tạo nên những tiếng lách cách khô khốc.

Đối với Hoắc Kình, cuộc hôn nhân này không khác gì một mệnh lệnh quân sự cấp cao mà anh buộc phải thi hành. Cha anh là lão tướng quân về hưu, mẹ anh là nhà giáo ưu tú, cả hai đều coi trọng gốc gác và sự ổn định. Họ đã chọn cho anh Tô Nhuyễn, một cô giáo dạy Văn với lý lịch trong sạch như tờ giấy trắng. Anh không phản đối, vì với một người lính quanh năm bán mạng trên chiến trường, lấy ai cũng chẳng khác gì nhau. Vợ, trong từ điển của anh, chỉ là một hậu phương cần sự bảo vệ và chu cấp đầy đủ theo đúng chế độ nhà nước.

Phía sau cánh cửa lớn, Tô Nhuyễn xuất hiện trong chiếc váy cưới màu trắng giản đơn, kín đáo theo đúng phong cách của một nhà giáo. Mái tóc đen dài được búi gọn sau gáy, để lộ chiếc cổ trắng ngần và gương mặt thanh tú, đài các. Khi cô bước đi trên thảm đỏ, ánh mắt của hàng trăm sĩ quan dưới khán đài đều đổ dồn về phía cô. Họ thầm tán thưởng sự xứng đôi vừa lứa này, một người là thép nguội biên thùy, một người là nhành lan trong thung lũng.

Hoắc Kình khẽ liếc mắt nhìn người phụ nữ đang tiến lại gần mình. Ánh mắt anh lạnh lùng và đầy tính dò xét, giống như cách anh đánh giá một mục tiêu mới trong tầm ngắm. Anh nhận thấy vẻ ngoài của Tô Nhuyễn rất đàng hoàng, đôi mắt cô long lanh và chứa đựng một sự phục tùng dịu dàng. Nhưng chính trong khoảnh khắc khi anh đưa tay ra để nắm lấy tay cô theo nghi thức, một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng khiến anh hơi khựng lại. Bàn tay của cô nhỏ nhắn, mềm mại và ấm nóng một cách kỳ lạ, hoàn toàn trái ngược với bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn vì cầm súng của anh.

Buổi lễ diễn ra theo đúng quy trình quân đội: tuyên thệ, trao nhẫn và phát biểu. Hoắc Kình trả lời mọi câu hỏi của người chứng hôn bằng giọng nói trầm đục, dứt khoát như đang báo cáo nhiệm vụ. Anh không trao cho vợ mình những lời đường mật hay cái nhìn âu yếm. Thậm chí, khi phải thực hiện nụ hôn tượng trưng, anh cũng chỉ nghiêng người, để môi mình lướt nhẹ qua gò má lạnh của cô.

Trong tiếng vỗ tay chúc tụng vang dội, Hoắc Kình cúi đầu sát tai Tô Nhuyễn, hơi thở nam tính nồng đậm mùi thuốc lá và bạc hà phả vào vành tai mỏng manh của cô. Anh nói bằng tông giọng không cảm xúc rằng nhiệm vụ của anh là bảo vệ đất nước, còn nhiệm vụ của cô là chăm sóc ngôi nhà của họ, anh hy vọng cô có thể thích nghi tốt với cuộc sống kỷ luật này.

Tô Nhuyễn không hề tỏ ra sợ hãi trước sự lạnh nhạt của chồng. Cô khẽ ngước nhìn anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười, một nụ cười kín đáo nhưng lại mang theo một tia sáng bí ẩn trong đáy mắt. Cô nhẹ nhàng đáp lại rằng cô vốn là một giáo viên, mà giáo viên thì luôn có đủ kiên nhẫn để dạy dỗ những học sinh cứng đầu nhất.

Câu nói của cô khiến Hoắc Kình nhíu mày. Anh chưa kịp suy ngẫm sâu hơn thì buổi tiệc rượu bắt đầu, kéo anh vào những lời chúc tụng của cấp trên và đồng đội. Anh không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài chính trực và nhu mì kia, người phụ nữ mà anh coi là nhiệm vụ chính trị đang âm thầm quan sát từng khối cơ bắp ẩn sau lớp quân phục của anh, tựa như một người thợ săn đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi sa vào cái bẫy dịu dàng nhất thế gian.

Tiệc tàn, chiếc xe quân sự đưa cả hai về căn hộ dành cho sĩ quan cao cấp. Không gian chật hẹp trong xe khiến hơi nóng từ cơ thể hai người tỏa ra, hòa quyện vào nhau. Hoắc Kình nới lỏng chiếc cravat, cảm giác sự rành mạch trong đầu óc mình bắt đầu bị xáo trộn bởi mùi hương hoa nhài thoang thoảng phát ra từ người ngồi cạnh. Anh vẫn đinh ninh rằng mình có thể kiểm soát được mọi thứ, kể cả cuộc hôn nhân này, mà không hề hay biết rằng hang cọp thực sự không nằm ở chiến trường, mà nằm ngay trong căn phòng tân hôn đang chờ đợi họ phía trước.