Nguyễn Ái Linh, 14 tuổi, cảm thấy căn hộ rộng lớn của gia đình cô ở khu phố cổ Hà Nội giống như một bảo tàng cũ kỹ, nơi cô là vật trưng bày bị lãng quên. Căn hộ, với trần nhà cao, sàn gỗ kêu kẽo kẹt và những ô cửa sổ kiểu Pháp đã ngả màu, mang một vẻ đẹp cổ kính nhưng buồn bã.
Bố mẹ Linh, Ông Thắng và Bà Lan, là những người làm việc không ngừng nghỉ. Bố cô là một nhà nghiên cứu lịch sử, luôn bị vùi đầu trong đống sách và tài liệu cũ. Mẹ cô là một biên tập viên, luôn gõ bàn phím với tốc độ khủng khiếp, những tiếng cạch cạch khô khan đó là âm thanh chủ đạo trong cuộc sống của Linh.
Buổi chiều hôm đó, mưa phùn đặc trưng của Hà Nội lất phất bên ngoài. Linh nằm dài trên sofa, đọc Harry Potter lần thứ năm, rồi thở dài. Cô bé muốn được mẹ nấu món Bún chả ngon như ngày xưa, muốn được bố kể một câu chuyện cổ tích hấp dẫn, nhưng không ai có thời gian.
Linh đứng dậy, đi đến văn phòng của bố mẹ, cánh cửa đóng kín. Cô nghe thấy tiếng bố cô nói qua điện thoại với vẻ mặt căng thẳng: "Không, tôi không thể rời đi. Công việc này là ưu tiên hàng đầu." Linh cảm thấy như một gánh nặng hơn là một cô con gái. Cô bé lẩm bẩm: "Mọi thứ ở đây thật tẻ nhạt và vô vị." Cô khao khát một cuộc sống đầy màu sắc, đầy sự quan tâm và hoàn hảo.