Sau khi Ma Gấu Thiết Giáp bị tháo rời thành một đống củi khô bọc sắt vụn, không khí tại Tân Thủ Thôn không hề trở nên yên tĩnh mà trái lại, nó bùng nổ như một vụ nổ hạt nhân trên kênh thế giới.
Nam vác chiếc sọt đầy gỗ sồi cực phẩm, đầu cúi thấp dưới vành nón lá rách, cố gắng len lỏi qua đám đông đang vây kín cổng thành. Anh có thể cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang quét qua mình như tia X. Có người sùng bái, có kẻ thèm khát, và có cả những tên đang lén lút mở giao diện "Báo cáo người chơi/NPC" để gửi khiếu nại về hành vi phá vỡ cân bằng game.
"Mau xem! Chính là lão ta! NPC Tiều phu số hiệu 009!" "Lão tổ! Xin hãy nhận con một lạy! Lão có thu đệ tử không? Con nguyện bỏ kiếp kiếm sĩ để đi chặt củi!" "Bug đấy! Anh em đứng ra xa, coi chừng bị hệ thống quét nhầm là đồng phạm đấy!"
Nam bước đi mà mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Đừng ai báo cáo Admin... Tôi chỉ là NPC bình thường... Tôi chỉ là một đoạn mã bị lỗi nhẹ thôi mà..."
Đúng lúc này, một toán người mặc đồng phục đỏ rực, thêu hình rồng vàng lộng lẫy chắn ngang đường. Là người của bang Thiên Hạ Hội – bang hội mạnh nhất server hiện tại. Dẫn đầu là một nam tử phong thái ngút trời, tên trên đầu lấp lánh: [Thiên Đao – Top 2 Server].
Thiên Đao không hổ báo như Hàn Phong, hắn chắp tay, cung kính một cách đầy giả tạo: "Lão tiền bối, ta đại diện Thiên Hạ Hội muốn mời ngài về làm 'Cố vấn tài nguyên' cho bang. Chỉ cần ngài đồng ý, mỗi tháng ngài sẽ có 100 vạn vàng nạp sẵn vào tài khoản... ý ta là vào kho đồ."
Nam nhìn Thiên Đao, rồi nhìn hàng dài người chơi đang xếp hàng chờ xem kịch hay. Anh thở dài. Trong mắt anh, Thiên Đao không phải là cao thủ, mà là một khối dữ liệu đầy lỗi bảo mật. Ngay tại vị trí chuôi đao của hắn, một đoạn mã "độ bền" đang bị ép lên quá mức để tạo hiệu ứng phát sáng.
"Đại hiệp, đao của ngài... sắp gãy rồi." Nam lẩm bẩm.
Thiên Đao khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng: "Lão tiền bối đùa sao? Đây là đao rèn từ tinh thiết..."
Rắc.
Chưa đợi Thiên Đao nói hết câu, Nam chỉ tiện tay dùng đầu cán rìu gõ nhẹ vào vị trí "vân gỗ" lỗi trên chuôi đao. Thanh bảo đao trị giá hàng ngàn đô-la bỗng nhiên nứt toác ra như một cái bánh quy bị bóp vụn.
Cả khu phố lặng ngắt như tờ.
Nam hốt hoảng: "Chết tiệt! Tôi đã bảo mà, gỗ này... à không, sắt này non quá! Tôi không cố ý phá hoại tài sản công đâu nhé!"
Nói đoạn, Nam không đợi Thiên Đao kịp phản ứng, anh liền tung kỹ năng thoát hiểm đỉnh cao: [Lẩn Trốn Đám Đông]. Anh luồn lách qua háng một gã khổng lồ, nhảy qua đầu một con quái vật thú cưỡi của người chơi, rồi biến mất hút vào tửu quán của Lão Vương.
Bên trong tửu quán, Lão Vương vẫn bình thản lau những bát rượu bằng một chiếc giẻ rách. Thấy Nam lao vào với vẻ mặt cắt không còn giọt máu, lão chỉ cười khà khà:
"Khà! Tiểu tử, ngươi giờ nổi tiếng hơn cả Boss cuối rồi đấy. Có biết người ta gọi ngươi là gì không?"
Nam rót một bát nước lã uống ực một hơi: "Lão tổ Tiều phu? Thần rìu xuyên không? Hay là... Virus hệ thống?"
"Tệ hơn thế nhiều." Lão Vương đưa cho anh một tờ lệnh truy nã vừa được hệ thống tự động dán lên tường. "Bọn người chơi gọi ngươi là 'Chúa tể của những Bug'. Còn phía nhà phát hành... họ vừa gửi đi một đơn vị đặc biệt."
Nam nhìn vào tờ lệnh. Hình ảnh của anh – một lão tiều phu nón lá rách, rìu rỉ sét – bị bôi đỏ đậm. Phía dưới là dòng chữ:
[Đối tượng: Virus 009. Nguy cơ: Phá hủy cấu trúc môi trường. Phần thưởng tiêu diệt: Một bộ trang bị Thần Thoại tùy chọn.]
"Họ treo thưởng bằng trang bị Thần Thoại để giết tôi?" Nam run rẩy. "Vậy là... từ giờ cả server sẽ săn đuổi tôi sao?"
Lão Vương đặt chiếc bát xuống, ánh mắt trở nên nghiêm nghị lạ thường: "Không chỉ người chơi đâu. Ngươi nhìn ra ngoài cửa sổ đi."
Nam nhìn ra ngoài. Giữa bầu trời trong xanh của Tân Thủ Thôn, một vết rạn nứt không gian màu đen từ từ mở ra. Ba bóng người mặc giáp bạc kín mít, không có tên trên đầu, không có thanh máu, chỉ có biểu tượng một chiếc kính lúp bắt chéo phía sau lưng.
[The Hunters – Đơn vị thanh trừng thuật toán] đã xuất hiện.
Lòng Nam thắt lại. Anh biết, đây không còn là trò chơi nữa. Những kẻ đó không phải người chơi, họ là những đoạn mã xóa sổ thực thụ. Nếu bị họ chạm vào, anh sẽ không phải là "chết" và hồi sinh ở cổng thành, mà là bị xóa hoàn toàn khỏi ổ cứng, biến mất như thể chưa từng tồn tại trên đời này.
"Nam à," Lão Vương vỗ vai anh. "Thế giới này bắt đầu nhận ra sự tồn tại của ngươi rồi. Bug này không còn là lỗi nhỏ nữa, nó đã trở thành một 'Tính năng' mà hệ thống không thể kiểm soát. Ngươi phải rời khỏi Tân Thủ Thôn ngay lập tức."
Nam nắm chặt cán rìu rỉ sét. Nỗi sợ hãi bắt đầu nhường chỗ cho sự quyết tâm của một kẻ cày thuê bị dồn vào đường cùng.
"Rời đi? Được thôi. Nhưng trước khi đi, tôi phải 'dọn dẹp' cái Tân Thủ Thôn này một chút đã. Bọn Hunter kia muốn xóa tôi? Để xem chúng có 'chẻ' được chiếc rìu này của tôi không!"
Hồi 1 chính thức khép lại khi Nam bước ra khỏi tửu quán, đối diện với những kẻ thanh trừng của thế giới ảo. Danh tiếng của Tiều phu thần bí đã vang dội khắp Tân Thủ Thôn, nhưng hành trình thật sự của anh ở đại lục Kiếm Hiệp Tình Duyên bây giờ mới bắt đầu.