
Giới thiệu
Sau khi tham gia trò chơi kinh dị, tôi vì cận nặng nên chẳng nhìn thấy rõ thứ gì. Tôi coi nhóc loli mặc váy là con gái, lại gọi ông bà quỷ là cha mẹ. Lúc nguy cấp, tôi còn lao thẳng vào ngực Boss lớn trong phó bản, vừa sờ cơ bụng tám múi vừa kêu to: “Chồng ơi, mau cứu mạng chó của em.” Ai nấy đều cho rằng tôi chết chắc, nào ngờ Boss lại đỏ mắt đè tôi lên giường nói: “Niệm Niệm, em tới muộn rồi.”
Chương 1: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 121 ngày trướcChương 2: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 221 ngày trướcChương 3: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 321 ngày trướcChương 4: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 421 ngày trướcChương 5: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 521 ngày trướcChương 6: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 621 ngày trướcChương 7: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 721 ngày trướcChương 8: Cận Thị Nặng Xông Vào Trò Chơi Kinh Dị - Chương 821 ngày trước





