MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục ThầnChương 1124

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1124

467 từ · ~3 phút đọc

Chương 1124 Lý Dục Thần nói: “Tôi vừa mới biết, cũng không bao lâu”. “Có camera?”, chị Mai nhìn xung quanh, muốn tìm vị trí của camera. Lý Dục Thần nói: “Không cần tìm nữa, tôi đã xử lý người trong phòng giám sát rồi”. “Là Liễu Kim Sinh?”, chị Mai dường như không muốn tin. Lý Dục Thần hiểu tâm trạng của bà ta. Bất luận Liễu Kim Sinh làm gì với Lan Môn, đều có liên quan đến bà ta. Vì vậy mà Lan Môn chịu tổn thất, bà ta cũng khó thoát trách nhiệm. “Tôi không chắc chắn, họ nói là Ngũ gia, không biết Ngũ gia này có phải là người của nhà họ Liễu không”. Chị Mai nghe thấy hai chữ “Ngũ gia”, vẻ mặt liền biến sắc, lập tức xông ra. Đến dưới tầng, người phụ nữ lễ tân còn đang lướt điện thoại. Chị Mai đi đến hỏi: “Mẫu đơn ở Hậu Sơn nở chưa?” Người phụ nữ ngẩn người: “Cái gì?” Chị Mai nói: “Mười mấy năm trước, tôi để cuốn sách ở đây, cô giúp tôi tìm xem có còn không?” Người phụ nữ hỏi: “Sách gì?” Chị Mai bỗng đưa tay tóm bóp cổ của cô ta, hỏi: “Cô không phải là người của Lan Môn, sao lại biết ám hiểu của chúng tôi? Ai dạy cô?” Người phụ nữ ngạc niên, muốn phản kháng. Cô ta hiển nhiên cũng từng luyện võ, nhưng thân thủ kém xa chị Mai. Thử giãy dụa mấy cái, cũng không thể thoát ra, nên đành từ bỏ. Chị Mai bóp mạnh thêm mấy phần, sắc mặt của cô ta trướng lên thành màu gan heo. “Là… tôi là người của Lan Môn…” “Của bên nhánh nào, thuộc đường khẩu của ai?” “Ngũ… Ngũ gia…” “Ông ta đâu?” “Không, không biết, tôi chỉ phụ trách đợi người ở đây”. “Đợi ai?”, chị Mai buông lỏng tay. “Người phụ nữ ho khan hai tiếng, nói: “Đợi người nói ra ám hiệu Lan Môn giống như cô”. “Cũng đặt cùng một căn phòng ư?” “Đúng thế”. “Sau đó làm gì?” “Không làm gì hết, tôi không biết gì hết”. Chị Mai bóp chặt tay, cô ta liền gãy cổ. Sau đó quay người ra khỏi cửa lớn. Lý Dục Thần nhìn thi thể của cô ta một cái, lắc đầu, vung tay, bụi nổi lên. Anh đi theo chị Mai, hỏi: “Bây giờ đi đâu?” Chị Mai nói: “Đi tìm Ngũ gia”. “Ngũ gia là ai?” “Kẻ suy đồi của Lan Môn!” “Chị biết ông ta đang ở đâu ư?” “Tôi không biết, nhưng Lan Môn ở thành phố Dũng, cũng chỉ có mấy nơi thôi”. Chị Mai chặn một chiếc xe bên đường, nói địa chỉ, đi về hướng Nam thành phố.