MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục ThầnChương 1134

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1134

587 từ · ~3 phút đọc

Chương 1134 Mặc dù sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng sắc mặt chị Mai trở nên vô cùng khó coi khi nghe được câu trả lời này. “Ông có tham dự hay không?”, Lý Dục Thần lại hỏi. “Không, không có”, ông Năm Lôi liều mạng lắc đầu. Bùm! Một con mắt phát nổ. Ông Năm Lôi là thật sự rõ ràng cảm nhận được cái gì gọi là trơ mắt nhìn, dùng nhãn cầu còn lại bất lực nhìn nhãn cầu kia nổ tung, rơi xuống đất, biến thành một đống ướt sũng nhớp nháp. Mặc dù có vẻ không đau lắm nhưng ông Năm Lôi vẫn bị dọa sợ. “Có! Có!”, ông ta nói: “Nhưng tất cả đều là do Liễu Kim Sinh làm. Tôi chỉ giúp một chút thôi, đó là do ông ta ép tôi!” “Ông làm cái gì?” “Ông ta khiến tôi biến sư phụ thành một bức tượng. Ông ta nói như vậy thì sư phụ sẽ giống như tổ sư gia, có thể vĩnh viễn để người khác chiêm ngưỡng, bái tế”. “Ông làm rồi?” “Làm, tôi làm”. “Khi ông làm, sư phụ ông còn sống hay không?” “Sống, vẫn còn sống”, ông Năm Lôi ngày càng sợ hãi, đũng quần đều đã ướt, ông ta cầu xin: “Đừng giết tôi! Đều là do Liễu Kim Sinh ép tôi làm! Sư phụ bị ông ta phong bế kinh mạch, nhưng còn có thể nói chuyện. Sư phụ nói không trách tôi! Thật đó! Sư phụ nói không trách tôi mà!” Chị Mai đã vừa đau buồn vừa tức giận đến mức không thể bình tĩnh được nữa. “Tên súc sinh nhà ông!” Dao găm sắc bén đâm mạnh vào ngực ông Năm Lôi. Lý Dục Thần vốn muốn hỏi thêm mấy câu, nhưng biết trong lòng chị Mai khó chịu nên cũng không ngăn cản. Chị Mai rút ra dao găm, máu tươi phun ra, phủ kín mặt bàn. Ông Năm Lôi đã chết, chết đến không thể chết hơn, nhưng chị Mai như bị điên, dùng hết dao này đến dao khác đâm xuống người ông Năm Lôi, mãi đến khi đem ông ta bị đâm thành một người toàn máu, mình đầy lỗ thủng. Chị Mai dường như còn chưa hết hận, lại một dao chém xuống đầu ông Năm Lôi. Sau đó, bà ta mới thở phì phò, ngồi bệt xuống đất, bật khóc. “Đều là tại tôi, nếu không phải tại tôi, Lan Môn và nhà họ Liễu sẽ không có bất kỳ quan hệ gì, sư phụ sẽ không phải chết! Huhuhu…” Lý Dục Thần thở dài, an ủi: “Chị Mai, nén bi thương. Đừng tự trách mình, chuyện này không phải lỗi của chị. Hơn nữa, chị có bao giờ nghĩ rằng Liễu Kim Sinh rất có thể đã nhìn chằm chằm vào Lan Môn từ lâu”. Chị Mai cực kì thông minh, lại là tự mình trải nghiệm, hiểu biết nhiều hơn Lý Dục Thần, anh có thể nghĩ đến, bà ta đương nhiên cũng nghĩ đến, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi. “Liễu Kim Sinh!”, bà ta ngăn lại tiếng khóc, lau đi nước mắt ở khóe mắt, giọng đầy căm hận hét. “Chị Mai, chị yên tâm, tôi đã nói, bất kể là ai, tôi cũng sẽ giúp chị báo thù”, Lý Dục Thần nói. Chị Mai gật đầu, ánh mắt cuối cùng cũng xuất hiện chút ôn hoà, cảm kích nói: “Cảm ơn cậu, Dục Thần!”