MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục ThầnChương 1255

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1255

640 từ · ~4 phút đọc

Chương 1255 Cho dù ông ta có thể giết Từ Thông, nhưng về sau nhà họ Nghê cũng không có khả năng ngẩng đầu lên được nữa. “Đi, đưa Lang Dụ Văn đến đây”. Sau khi thuộc hạ đưa Lang Dụ Văn đến, Nghê Hoài Kỳ liền gọi điện lại cho Từ Thông, sau đó đưa điện thoại cho Lang Dụ Văn. “Alo… Từ gia chủ… Ừm… tôi vẫn ổn… Chỉ là Mã Sơn và Thái Đầu đều chịu khổ… Ừm… tôi đã biết…” Lang Dụ Văn lại đưa điện thoại cho Nghê Hoài Kỳ. Nghê Hoài Kỳ nhận lấy điện thoại, nói: “Từ Thông, rốt cuộc là ông muốn thế nào?” “Thả hết bọn họ ra”. “Không có khả năng! Lang Dụ Văn là người mà nhà họ Trương muốn, tôi không có khả năng đưa cho ông được!”, Nghê Hoài Kỳ nói: “Tốt nhất là ông hãy trả hết những gì mình đào ra lại, nếu không, tôi sẽ đến Cô Tô san bằng nhà họ Từ! Đừng cho là tôi không làm được!” Trong điện thoại truyền đến tiếng cười lạnh của Từ Thông: “Ha ha, tôi tin, ông là Tông Sư mà! Nhưng tôi cũng nói cho ông biết, nhà họ Từ không có dễ san bằng như ông nghĩ đâu! Ông cũng đừng nghĩ đến việc tôi sẽ trả lại những thứ kia. Trong lúc ông cãi cọ với tôi ở trong điện thoại, những thứ kia đã được chất lên mấy chục chiếc xe, bây giờ đang lái về những con sông ở các thành phố khác nhau rồi. Nếu còn tiếp tục như vậy nữa, đừng nói đến ông, ngay cả tôi cũng không đuổi theo được”. Sắc mặt Nghê Hoài Kỳ không ngừng biến đổi. Nếu thả Lang Dụ Văn ra, ông ta không có cách nào ăn nói với nhà họ Trương được. Thế nhưng nếu không thả, tên điên Từ Thông này thật sự sẽ ném hài cốt tổ tiên nhà họ Nghê vào trong sông. Đúng lúc này, một giọng nói ở bên cạnh bên cạnh vang lên: “Ân oán của mấy người thì tự mấy người giải quyết, về phần Lang Dụ Văn này, tôi sẽ đưa đi trước. Từ Thông, nếu ông muốn thì hãy đến Kim Lăng, tổng bộ hiệp hội võ đạo Hoa Đông mà tìm tôi”. Nghe được giọng nói này, Nghê Hoài Kỳ lập tức mừng rỡ: “Sư phụ!” Mà Từ Thông đầu bên kia điện thoại cũng vô cùng kinh hãi: “Hoàng… Hoàng Phủ Tông Sư?” Nhưng mà Từ Thông lại không nhận được câu trả lời, một trận gió lướt qua, bóng người lóe lên. Mọi người chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, Lang Dụ Văn đã biến mất, mà đầu kia điện thoại cũng không truyền đến âm thanh nào nữa. Nghê Hoài Kỳ nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, không thấy báo đã tắt máy. Từ Thông nhất định là bị Hoàng Phủ Tông Sư xuất hiện hù dọa rồi. “Ha ha ha…”, ông ta tưởng tượng ra dáng vẻ Từ Thông trợn mắt há hốc mồm, cười ha ha: “Từ Thông, sợ rồi sao? Nếu ông biết điều thì hãy mau chóng trả đồ của tổ tiên tôi lại đi!” Đầu bên kia điện thoại vẫn trầm mặc. Từ Thông đúng là rất khiếp sợ. Ông ta không nghĩ tới Hoàng Phủ Hiền sẽ xuất hiện ở thành phố Long. Điều này nằm ngoài dự đoán của ông ta, cũng làm rối loạn toàn bộ kế hoạch của ông ta. Sao Hoàng Phủ Hiền lại tham dự vào trận phân tranh giữa những hào môn ở Giang Đông? Từ Thông lập tức ý thức được, chỉ sợ chuyện này không đơn giản như ông ta nghĩ. Chắc là còn có chuyện gì mà ông ta không biết.