MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục ThầnChương 299

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 299

583 từ · ~3 phút đọc

Chương 299 Cậu Trần có thể chọn nơi này, đó là niềm vinh hạnh của Hải Châu. Huống chi, cậu Trần còn định gặp mặt các đại biểu của những gia tộc lớn ở thành phố Hòa, thậm chí là Tiền Đường. Chuyện này mà làm tốt thì không riêng Hải Châu, mà tập đoàn Vĩnh Thanh cũng có thể nâng cao vị thế của mình. Làm không tốt thì tất cả mọi người cũng sẽ xui xẻo. Khách sạn Hải Châu đã vì chuyện này mà từ cấp trên tới cấp dưới đã bận rộn biết bao nhiêu ngày, sợ xảy ra sai sót. Sau khi người nhà họ Lâm rời đi, Trương Đông Hằng nghĩ rằng chắc sẽ không xảy ra chuyện gì nữa, chỉ cần sắp xếp tốt bữa tiệc tối này là có thể đặt dấu chấm tròn, kết thúc hoàn mỹ cho chuyện lần này. Song dù vậy, ông ta còn để cho Trương Nhất Bình giám sát ở đại sảnh lầu một để đề phòng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Ai mà ngờ, chuyện ngoài ý muốn ấy lại xảy ra ở ngay bản thân Trương Nhất Bình. Trương Đông Hằng dẫn theo những thành viên cấp cao của khách sạn vội vàng chạy đến cửa. Sau khi hỏi rõ ràng mọi chuyện, ông ta bèn trừng Trương Nhất Bình một cái. Nếu không phải anh ta là con trai của chủ tịch tập đoàn Trương Căn Mậu thì ông ta đã tát cho một cái rồi. Ông ta tách đám đông ra, muốn đi đến bên cạnh Trần Văn Học. Bỗng dưng trước mặt nhoáng lên, Cố Ngôn Châu đã đứng chắn trước mặt Trương Đông Hằng. Trương Đông Hằng vội vàng nói: “Ông Cố, ngại quá, tôi sơ sót, sơ sót quá! Cậu Trần, tiệc tối sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào trong ngồi đi!” Trần Văn Học duỗi lưng một cái nói: “Tôi quả thật có hơi đói bụng, anh Lý à, hay là chúng ta ăn chút gì nhé?” Trương Đông Hằng nghe vậy, trái tim nhảy lên tận cổ cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Chỉ cần đi vào thì dù có lỗi lầm gì cũng có thể bù đắp. Trương Nhất Bình cũng thở phào một hơi. Lý Dục Thần nói: “Ăn cũng được thôi, bảo họ đưa đến đây đi”. Trương Đông Hằng hoảng sợ, vội nói: “Cái này không thể được, đồ ăn đều được đầu bếp chế biến tại chỗ, hôm nay chúng tôi còn cố tình vận chuyển một ít nguyên liệu từ nước Pháp về qua đường hàng không và mới đầu bếp Michelin từ Thần Châu tới…” “Tôi cảm thấy đó là một ý kiến hay!”, Trần Văn Học vỗ bồn hoa bảo: “Ở đây đi, ngồi xổm trên mặt đất ăn món Pháp do Michelin chế biến, nghĩ thôi cũng thấy thú vị”. Trương Đông Hằng đau khổ nói: “Chuyện này sao mà được chứ!” Trương Nhất Bình lại oán hận liếc nhìn Lý Dục Thần một cái. Lý Dục Thần nói: “Nếu người ta không muốn, chúng ta có thể gọi ship”. Trần Văn Học cũng nói: “Cũng được, vậy gọi ship”. Trương Đông Hằng vội vàng xua tay: “Hai cậu, hai cậu à, đừng gọi ship, tôi lập tức gọi người sắp xếp đưa đồ ăn đến đây”. Ông ta thật sự sợ. Cậu chủ nhà họ Trần đến khách sạn Hải Châu lại ngồi ngoài cửa gọi ship?