MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục ThầnChương 833

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 833

490 từ · ~3 phút đọc

Chương 833 Nói xong, liền chậm rãi rời khỏi căn phòng. Cổng lớn của Thiên Tinh Quan kèn kẹt một tiếng mở ra. Người trong sân viện nhìn thấy một thanh niên đi vào. Anh ăn mặc bình thường, vẻ mặt thanh lạnh, chỉ có giữa đôi lông mày, thấp thoáng ẩn chút giận dữ. Mọi người bỗng cảm nhận được một luồng áp lực lớn mạnh như một dãy núi vô hình, khiến người ta không thở nổi. Người thanh niên bước qua ngưỡng cửa, từng bước đi vào sân viện. Luồng áp lực cũng càng lúc càng mạnh, đến mức họ muốn hỏi nhưng không thể thốt ra tiếng, chỉ đành trơ mắt nhìn anh. Bước chân rõ ràng rất nhẹ nhàng, lại như cái trống nặng, mỗi một bước đáp xuống đất, phát ra một tiếng thịch trong lòng mọi người. Mấy người Mao Khuê Sinh và Trương Đạo Viễn đang uống trà trong quan cũng phát hiện ra bất thường, đi ra cửa phòng. “Lý Dục Thần!” Trương Đạo Viễn vừa nhìn là nhận ra. Mao Khuê Sinh cau chặt mày, nhìn chằm chằm người thanh niên đi đến như núi Thái Sơn trước mặt. Cậu ta là Lý Dục Thần? Tại sao trên người cậu ta không có chút ma khí nào? Uy áp mạnh mẽ! Rốt cuộc tu vi của cậu ta là cảnh giới gì? Trong lòng Mao Khuê Sinh nổi lên một loạt câu hỏi. Cả sân viện trở nên vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng xào xạc của lá cây trong gió thu. Còn chưa vào đông, nhưng người trong sân viện đều cảm thấy lạnh toát. “Lý Dục Thần, cậu lại dám đến!”, Mao Khuê Sinh lên tiếng đầu tiên. Lý Dục Thần nhìn ông ta một cái: “Ông đến từ phủ Thiên Sư phải không?” “Đúng thế, bần đạo Mao Khuê Sinh, đệ tử thiên sư, phủ Thiên Sư làm việc theo lệnh, phụng thiên sư lệnh, đến bắt cậu, còn không mau bó tay chịu trói!”, Mao Khuê Sinh kiêu ngạo nói. “Nói như vậy, chuyện hôm nay là do ông dẫn đầu làm?” “Thế thì làm sao?” Lý Dục Thần gật đầu, lại nhìn sang những người khác ở trong viện: “Các người cũng tham gia?” Một người trong đó nói: “Phủ Thiên Sư thống lĩnh đạo môn thiên hạ, chúng tôi tuân theo hiệu lệnh của họ, đến chém yêu diệt ma!” Người này nói năng hùng hồn, cảm giác như tràn đầy chính nghĩa. Lý Dục Thần cười lạnh lùng một tiếng, nói: “Được được được, xem ra đều có phần, tôi cũng đỡ phải phân chia, ông cụ Lâm đâu?” Trương Đạo Viễn nói: “Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ không làm thương người vô tội, ông cụ ở phòng khách, chỉ cần cậu ngoan ngoãn theo chúng tôi về phủ Thiên Sư, ông cụ tự khắc an nhiên về nhà họ Lâm”.