MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục ThầnChương 97

Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 97

389 từ · ~2 phút đọc

Chương 97 Lúc này Lý Dục Thần mới ngồi lại xuống ghế, đặt tay lên mạch cổ tay của ông cụ Lâm, lặng lẽ đưa một luồng chân khí vào trong người cụ ấy. Chân khí đi dọc theo kinh mạch đến khắp toàn thân ông cụ. Kim châm khắp người cũng không phải không có tác dụng, nó sẽ giúp chân khí chạy trong kinh mạch phát huy hiệu quả tốt hơn. Bỗng nhiên thấy môi ông cụ Lâm khẽ giật, cụ ấy thở phù ra một hơi. Sau đó từ từ mở mắt. “Bố!” “Ông nội!” “Bố!” … Người nhà họ Lâm vừa mừng vừa sợ, lần lượt lên tiếng gọi. Lý Dục Thần quay đầu lại lườm họ. Mọi người liền câm như hến. Lúc này không còn ai nghi ngờ về y thuật của anh nữa. Lại càng không có ai dám bất kính với anh. Lý Dục Thần đứng dậy vung tay lên, hút một đống kim châm từ trên người ông cụ. Hai tay anh vung lên mấy lần. Kim châm trên người ông cụ đã được anh lấy về một cách rất nhanh gọn, không chừa lại một cây nào. Mọi người chỉ thấy hai tay anh cầm một đống kim. Lý Dục Thần ném kim vào hộp đựng kim châm cứu. Rồi anh vỗ nhẹ hai lần lên ngực ông cụ Lâm. Cụ ấy ho khan vài tiếng, đôi mắt trở nên sáng ngời. Cụ nhìn mọi người, thở ra một hơi thật dài rồi nói. “Thiền Minh, tôi vừa mới đi một vòng từ cửa địa ngục về đây”. Mọi người đều mừng như điên. Mắt Lâm Mộng Đình ngấn lệ, cô muốn khóc nhưng lại không khóc được. Giáo sư Tôn cảm thán: “Kỳ tích! Đây đúng là kỳ tích!” Trưởng khoa Chung cũng khen không dứt miệng, ánh mắt họ nhìn Lý Dục Thần le lói vẻ cuồng nhiệt. Biểu cảm trên mặt Viện trưởng Diêu có đôi chút xấu hổ. Người còn xấu hổ hơn nữa là bà Lâm. Giờ phút này bà ta chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống cho rồi. Ông cụ tỉnh lại rồi chắc chắn sẽ biết được mọi chuyện. Bà ta không biết phải đối mặt với cơn giận của cụ như thế nào. “Cậu chính là Lý Dục Thần?”