Hôm nay Thẩm Trác cố tình đến sớm năm phút, hôm qua cậu ta càng nghĩ càng tức, thằng nhãi ranh kia lại dám chạy khỏi tay ông à? Hôm nay phải đập nó một trận, nếu không khó mà giải được mối hận trong lòng!
Cậu ta nghênh ngang bước vào, Tiền Vũ và Ngô Phong theo sát phía sau, vừa vào lớp liền nhìn về phía chỗ ngồi của Lâm Tịch, không có ai? Vẫn chưa đến à?
Ba người chặn ở cửa lớp, ôm cây đợi thỏ.
Lâm Tịch ở đâu à? Cậu đã lẻn ra bằng cửa sau ngay khi ba người họ sắp bước vào, chạy còn nhanh hơn thỏ. Tội nghiệp ba người kia trơ mắt đứng canh đến phút cuối cùng cũng không thấy bóng người, cuối cùng còn bị chủ nhiệm lớp mắng cho vài câu khi bước vào, đành ngoan ngoãn vào lớp ngồi vào chỗ của mình, mặt mày đều tái mét.
Lâm Tịch chớp thời cơ, cùng chủ nhiệm lớp vào lớp, ngồi thẳng vào chỗ của mình. Lý Mai bây giờ cũng không còn hờ hững với cậu nữa, cô khẽ hỏi: "Cậu đi đâu vậy?"
Lâm Tịch lấy sách giáo khoa ra làm bộ làm tịch: "Đi vệ sinh."
"Ồ." Cô gái nhỏ mặt hơi ửng đỏ: "Bây giờ cậu đẹp trai quá, tôi chẳng thể nào tập trung được."
Lâm Tịch cười toe toét làm mặt quỷ như một tên ngốc: "Xem này, xấu thế này mà đẹp trai ở đâu? Mau học bài đi, cố gắng thi đại học, đừng có học theo tôi."
Lý Mai phì cười, thầm nghĩ trong lòng, đáng yêu quá! Chẳng xấu chút nào.
Suốt một buổi tự học buổi sáng, Lâm Tịch đều cúi gằm mặt, Thẩm Trác chỉ thấy cái đầu cậu cứ lắc qua lắc lại, cậu ta thực sự chịu thua, thằng nhãi này không mệt à? Hay là cổ gãy rồi? Mắt cậu ta sắp mù cả rồi.
Khó khăn lắm mới đợi được đến giờ giải lao, cậu ta đang định đi tìm thì vừa quay người lại, trên ghế làm gì còn ai?
Vãi chưởng? Nó cầm tinh con lươn à? Lại chạy mất rồi?
Cả một buổi sáng, Thẩm Trác không tóm được Lâm Tịch lần nào, ba người họ phục sát đất. Dám chắc thằng nhãi này là một kẻ ranh ma? Bọn họ nhìn nhầm rồi sao? Cứ tưởng là một tên nhát gan chỉ biết vâng vâng dạ dạ, không ngờ lại giỏi trốn đến thế!
Nhưng, trốn được nhất thời, lẽ nào trốn được cả đời? Rồi sẽ có lúc mày không chạy thoát được đâu!
Thế là, vào giờ nghỉ trưa, mọi người đều đi ăn cơm, Thẩm Trác cuối cùng cũng chặn được Lâm Tịch không ăn trưa. Ba người bụng đói meo, định bụng dạy dỗ cậu một trận rồi mới đi ăn, bàn tay to lớn túm lấy cổ áo Lâm Tịch xách lên: "Chạy đi, mày chạy tiếp đi? Coi có trốn được không?"
Lâm Tịch ngẩng đầu lên vẻ vô tội, đôi mắt long lanh đẹp đẽ chớp chớp: "Tôi có chạy đâu, tại tôi mắc tiểu thôi."
Ánh mắt đối diện bất ngờ, cú tấn công của nhan sắc, Thẩm Trác bất giác buông tay, nuốt nước bọt: "Sao mày lại trở nên đẹp trai thế?" Thế này thì ra tay kiểu gì? Gương mặt này mà đánh hỏng thì tiếc lắm.
Lâm Tịch thầm đảo mắt trong lòng, đồ khốn, trước đây ông đây rất xấu sao? Nhưng bề ngoài cậu vẫn tỏ ra hèn mọn: "Tôi với các cậu không thù không oán, tại sao cứ luôn tìm tôi gây sự? Tha cho tôi được không?"
Sắc mặt Thẩm Trác kỳ quái, gương mặt này đi cùng với biểu cảm đáng thương kia, cậu ta cũng không nỡ ra tay nữa rồi!
Ba người nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên vẻ phấn khích, khỉ thật, họ đã nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời.
Thẩm Trác dạng chân ra: "Thế này đi, chỉ cần mày chui qua háng tao, tao sẽ tha cho mày, sau này không bao giờ tìm mày gây sự nữa, thế nào?"
Nghĩ đến gương mặt xinh đẹp kia chui qua dưới thân mình, nụ cười gian ác hiện lên trên mặt cậu ta, chỉ nghĩ thôi đã thấy kích động không chịu nổi.
Trên mặt Tiền Vũ và Ngô Phong cũng hiện lên nụ cười kỳ quái mà kí©h thí©ɧ, phải nói rằng, ba người đúng là cá mè một lứa, phẩm chất thật sự tệ hại.
Đúng là vật tụ theo loài, người phân theo nhóm, người xưa nói không sai mà.
Sắc mặt Lâm Tịch dần thay đổi, cậu từ tốn chỉnh lại quần áo, mỉm cười, lúm đồng tiền trên má càng khiến cậu trông đẹp hơn: "Các người nói lời giữ lời chứ?"
Thẩm Trác sắp chảy cả nước miếng, cậu ta gật đầu lia lịa: "Tao, Thẩm Trác, nói một là một, hai là hai, sau này không những không bắt nạt mày mà còn bảo kê cho mày!" Cậu ta bị gương mặt kia mê hoặc đến nỗi mắt đờ ra, trí thông minh vốn đã ít ỏi nay hoàn toàn tê liệt.