MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Thật Vạn Người Ghét Một Lòng Chờ ChếtChương 8

Cậu Chủ Thật Vạn Người Ghét Một Lòng Chờ Chết

Chương 8

851 từ · ~5 phút đọc

Chương trình học nhàm chán đơn giản, phân nửa thời gian cậu thả hồn đi đâu đó, không khí học tập của lớp 12 rất căng thẳng, áp lực thi đại học khiến tất cả học sinh căng như dây đàn, gần như từng giây từng phút đều khát khao học hỏi thêm kiến thức, đương nhiên, điều này chỉ giới hạn ở những học sinh giỏi, những đứa trẻ nghịch ngợm trong giai đoạn nổi loạn tuổi dậy thì thì lại là ngoại lệ, lớp nào cũng có vài người như vậy.

Lớp 12-4 Lâm Tịch đang học có vài đứa cá biệt đội sổ, cầm đầu tên là Thẩm Trác, cậu ta là một tên đầu gấu, nghe nói trong nhà có mỏ, dáng người cao to vạm vỡ, ngày thường hay đánh nhau ẩu đả, dựa vào việc nhà mình giàu thường xuyên bắt nạt bạn học, cơ bản không ai dám chọc cậu ta.

Từ khi chuyển trường đến đây, bởi vì dáng người gầy yếu, ăn mặc giản dị, Lâm Tịch tự động bị xếp vào loại dễ bắt nạt, bị cậu ta cố ý trêu chọc bắt nạt vài lần, nhưng mà Lâm Tịch thông minh, sau đó cậu cố ý tránh xa phạm vi hoạt động của cậu ta, khiến cậu ta không có cách nào khác, chỉ có thể ôm cục tức trong lòng không trút ra được.

Vì vậy hôm nay khi tan học, Thẩm Trác lập tức túm lấy Lâm Tịch đang định chuồn đi, xách cổ cậu lên: "Mày định đi đâu đấy, chuồn nhanh vậy, vội đi đầu thai à?"

Trong lòng Lâm Tịch thầm mắng một tiếng tên khốn, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ sợ sệt: "Tôi muốn về nhà, có chuyện gì sao?"

Thẩm Trác túm người không buông: "Không có chuyện gì thì không thể tìm mày à? Tao ghét nhất cái bộ dạng nhát gan hèn nhát của mày, như cọng giá vậy, nói đi, có phải gần đây mày đang trốn tao không?"

Lâm Tịch lắc đầu nguầy nguậy: "Không có, tôi trốn cậu làm gì? Thẩm Trác, đây là ở trường học." Cậu nhắc nhở cậu ta, ở trường học thì đừng có làm loạn.

Thẩm Trác chửi một tiếng "Mẹ kiếp!", hung dữ nói: "Hẻm sau trường học, đứa nào không đến là cháu thằng đó, mày dám chạy thì chết với tao!"

Lâm Tịch gật đầu lia lịa, lúc này mới được buông ra.

Mọi người xung quanh đều nhìn cậu với ánh mắt thương hại, nhưng không ai dám nói gì, vì đều đã bị bắt nạt đến sợ. Nghe nói nhà Thẩm Trác đã quyên góp rất nhiều thiết bị dạy học cho trường, chỉ cần không xảy ra chuyện gì lớn, mấy trò bắt nạt vặt vãnh này giáo viên cũng sẽ không can thiệp.

Lâm Tịch nhanh chóng rời khỏi lớp học, ở phía sau, Thẩm Trác và hai tên đàn em là Tiền Vũ và Ngô Phong cười cợt nhìn nhau, rồi bám theo sau cậu, như mèo vờn chuột, đắc ý, lòng tràn ngập kɧoáı ©ảʍ khi bắt nạt người khác.

Nào ngờ Lâm Tịch đã chen vào dòng người đông đúc tan học, bọn họ chỉ lơ là một chút đã không thấy bóng dáng cậu đâu nữa.

"Mẹ kiếp!" Thẩm Trác chửi một tiếng: "Người đâu rồi? Chạy rồi à?"

Tiền Vũ và Ngô Phong nhìn nhau, không ngờ lại có người dám chống lại Thẩm Trác, Lâm Tịch thảm rồi! Ngày mai chắc chắn sẽ không yên thân, thằng nhóc này gan thật.

Lâm Tịch sẽ không đi vào vết xe đổ. Kiếp trước cậu cũng là người không chịu thua, một chọi ba bị đánh cho bầm dập mặt mày, sau khi về nhà còn bị Diệp Cảnh mắng một trận, nói cậu không học cái tốt, lại học thói đánh nhau.

Giờ nghĩ lại, trong mắt họ, bộ dạng mặt mày sưng đỏ của cậu chắc chắn lại là để gây sự chú ý và tranh giành sự yêu thương. Thật là kiêu ngạo, tự đại, không thể nói lý.

Tuy cậu không sợ Thẩm Trác, nhưng cũng không phải kiểu người hễ bị khıêυ khí©h là lao lên chịu đòn. Cậu có nhiều cách để trị cậu ta.

Cậu bắt một chiếc taxi đến trung tâm thành phố, tìm một tiệm cắt tóc, định cắt tóc ngắn đi. Dù sao cũng đã sống lại một lần, gu thẩm mỹ cũng được nâng cao. Kiếp trước, trong khoảng thời gian ở nước ngoài, những lúc cơ thể không đau, cậu cũng đi dạo khắp nơi, không khí thời trang ở đó rất đậm đặc, nhìn nhiều tự nhiên suy nghĩ cũng thay đổi.

Cậu trời sinh đã thông minh, nhìn qua là nhớ, chỉ cần hơi để tâm một chút, về cơ bản học gì cũng được ngay. Điều này, kiếp trước không ai phát hiện ra. Sau này cậu thất vọng với tất cả mọi người, nên cũng chẳng buồn thể hiện cho họ xem, huống hồ cũng sẽ không có ai tin.

Định kiến của con người là một ngọn núi lớn, cậu chọn từ bỏ.