Ánh sáng ban mai rạng rỡ của ngày hôm sau như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thực tại. Linh bước vào lớp với đôi mắt hơi trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng trên làn da trắng ngần lại phảng phất một vẻ rạng rỡ lạ thường mà bất kỳ ai tinh ý cũng có thể nhận ra. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng mỗi khi nhìn thấy chiếc ghế trống bên cạnh, tim cô lại hẫng đi một nhịp.
Quân đến muộn. Cậu bước vào lớp khi tiết học đầu tiên đã trôi qua được một nửa, mái tóc hơi rối và vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Cậu không nhìn Linh, chỉ lẳng lặng ngồi xuống, mùi khói thuốc nhạt hòa lẫn với mùi bạc hà quen thuộc tỏa ra xung quanh.
Giờ ra chơi, khi Linh đang loay hoay thu bài tập của cả lớp thì Minh Khoa – đội trưởng đội bóng rổ, một nam sinh sáng sủa và luôn giữ vị trí top đầu khối – bước lại gần bàn cô. Khoa đặt lên bàn một hộp sữa dâu và một túi bánh ngọt nhỏ, mỉm cười rạng rỡ:
"Linh này, dạo này thấy cậu hay thức khuya ôn bài, sắc mặt không tốt lắm. Ăn chút gì đi cho tỉnh táo."
Linh hơi bất ngờ, định từ chối thì Khoa đã nhanh tay đẩy hộp sữa sát về phía cô: "Đừng từ chối, tớ mua dư mà. À, nghe nói sau khi Quân đi, cậu sẽ phụ trách thêm mảng phong trào của Đoàn đúng không? Nếu cần giúp gì, cứ bảo tớ nhé."
Cảnh tượng ấy lọt trọn vào tầm mắt của Quân. Cậu đang ngồi xoay cây bút bi, bỗng dưng lực tay siết chặt khiến cây bút gãy làm đôi với một tiếng "rắc" khô khốc. Quân đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát với sàn nhà tạo ra một âm thanh chói tai khiến cả lớp quay lại nhìn.
Cậu không nói một lời, lướt qua Minh Khoa như thể anh ta là không khí, rồi thản nhiên nắm lấy cổ tay Linh kéo đi.
"Này! Cậu làm gì thế Quân?" Linh hốt hoảng, cố gắng giằng tay ra nhưng sức mạnh của Quân lúc này không thể lay chuyển.
Cậu kéo cô vào phòng dụng cụ thể dục sau sân khấu hội trường – nơi đang vắng bóng người. Quân đóng sầm cửa lại, ép Linh vào bức tường gỗ xù xì. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua những kẽ lá phía ngoài cửa sổ cao tít tắp, soi rõ gương mặt đang bừng bừng lửa giận của cậu.
"Cậu định sau khi mình đi sẽ tìm người thay thế ngay lập tức sao?" Quân khàn giọng, hơi thở nóng rực phả lên trán Linh.
"Cậu nói gì vậy? Khoa chỉ là bạn cùng lớp thôi mà!" Linh ấm ức đáp lại, cổ tay cô vẫn còn lằn đỏ vì cái siết tay của cậu.
"Bạn? Ánh mắt của hắn nhìn cậu không phải là bạn. Hắn muốn chạm vào cậu, muốn quan tâm cậu..." Quân đột ngột cúi xuống, nụ hôn của cậu rơi mạnh bạo lên môi Linh như một cách để khẳng định chủ quyền, một cách để xóa đi dấu vết của người con trai khác vừa mới lảng vảng quanh cô.
Linh cảm nhận được vị đắng chát của sự ghen tuông trong nụ hôn của Quân. Nó không còn là sự nâng niu của đêm qua, mà là sự hoang mang của một kẻ biết mình sắp phải mất đi báu vật. Quân vùi mặt vào cổ cô, cắn nhẹ một cái lên làn da mỏng manh khiến Linh khẽ kêu lên.
"Đừng cười với hắn ta. Đừng nhận đồ của bất kỳ ai. Linh, cậu là của mình, ít nhất là cho đến giây phút mình bước lên máy bay."
Sự ích kỷ của Quân khiến Linh vừa đau đớn vừa xót xa. Cô nhận ra rằng, trong mối quan hệ giấu kín này, Quân không chỉ sợ xa cô, mà cậu còn sợ sự thật rằng cậu không có quyền công khai bảo vệ cô trước mặt người khác. Sự ghen tuông vụng về của tuổi trẻ như một mồi lửa, thiêu cháy chút lý trí cuối cùng của cả hai, khiến họ càng muốn bám víu lấy nhau mãnh liệt hơn trong những ngày đếm ngược cuối cùng.
"Tớ không cần ai cả..." Linh thì thầm, vòng tay ôm lấy tấm lưng đang run rẩy vì kìm nén của Quân. "Chỉ có cậu thôi, đồ tồi ạ."