MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCha Tổng Tài Bị Mẹ Bỏ RơiChương 83

Cha Tổng Tài Bị Mẹ Bỏ Rơi

Chương 83

483 từ · ~3 phút đọc

Lâm Dật có chút khó chịu mà ấn huyệt Thái Dương của mình, hơi làm chính mình bảo trì thanh tỉnh, mở miệng lại là cứng rắn trước sau như một, “Tôi không có việc gì.” Anh hất hất đầu, đầu tóc mới vừa rồi bị mưa xối giờ phút này còn chưa hoàn toàn khô, vẫn ẩm ướt, lại trong lúc vô hình tản mát ra một loại mị lực dã tính. Điền Kỳ Kỳ bỗng nhiên có chút hiểu rõ, vì sao sẽ có nhiều phụ nữ chạy theo anh như vịt. Ngay cả Phạm Thiên Du cũng muốn quấn quít chặt lấy dây dưa anh, anh đích xác có mị lực không giống người thường. Nhưng mà…… vậy thì thế nào? Cuối cùng anh cũng dễ quên, một đêm khắc cốt ghi tâm thuộc về cô kia, anh lại không có một chút ấn tượng, thậm chí anh cũng không biết trên thế giới này có tồn tại một đứa con trai của anh. Nếu có cơ hội, cô muốn hỏi một câu, anh sẽ để ý con trai của mình sao? Anh sẽ để ý Điền Bảo Bảo sao?


Nhưng cô không dám hỏi, cô không dám đánh cuộc.


Cho dù giờ phút này anh liền đứng ở trước mặt cô, cô vẫn không dám thản nhiên nhìn thẳng anh, giờ phút này, cô mới biết được, hóa ra cô là yếu đuối như vậy?


Đến dũng khí đối mặt chân tướng đều không có! Đến dũng khí đòi một đáp án cũng không có!


Lâm Dật liền mất tinh thần mà dựa vào trên mặt tường thang máy như vậy, thẳng đến thang máy dừng lại chậm rãi mở cửa ra, một chân Điền Kỳ Kỳ bước ra thang máy, lại không thấy Lâm Dật đi ra theo.


“Lâm tổng, tới rồi.” Nhìn anh vẫn đứng ở nơi đó không nhúc nhích, Điền Kỳ Kỳ tốt bụng nhắc nhở anh.


Lâm Dật phản ứng một chút, mới trì độn mà đỡ thang máy, nghiêng ngả lảo đảo đi ra. Bộ dạng này của anh, làm Điền Kỳ Kỳ lập tức hoảng sợ, anh rõ ràng chính là có việc! “Lâm tổng, rốt cuộc anh làm sao vậy?” Trong giọng nói Điền Kỳ Kỳ đều mang theo vài phần nôn nóng.


“Đừng ồn. Tôi hẳn là phát sốt.” Nghe được cô ồn ào, Lâm Dật có chút không kiên nhẫn. Nhưng mà giây tiếp theo lại không hề cố kỵ mà đặt một tay lên vai cô, “Phiền toái đỡ tôi đến phòng.” Dưới chân thật sự có chút vô lực, Lâm Dật không thể không xin giúp đỡ với cô. Anh cũng không biết vì sao, chính mình đã nhiều năm chưa sinh bệnh, gần đây chỉ là sự tình nhiều một chút, sao lập tức lại bị bệnh chứ? Thật sự là bệnh tới như núi đổ.