Cố Sanh chuyển đến căn hộ xa hoa của Âu Dương Liệt. Cuộc sống chung của họ không giống như bất kỳ cặp đôi nào khác.
Liệt áp đặt một lịch trình gần như hoàn hảo: giờ ăn, giờ nghiên cứu, và thậm chí cả giờ ngủ đều được sắp xếp một cách logic. Mặc dù Liệt cố gắng kiểm soát mọi khía cạnh, sự hiện diện vật lý của Cố Sanh trong không gian cá nhân của anh ta đã tạo ra một sự thay đổi tinh tế và mạnh mẽ.
Một đêm, Cố Sanh tỉnh giấc vì tiếng ồn. Liệt đang làm việc trong phòng nghiên cứu của anh ta, nhìn chằm chằm vào các bản quét não. Anh ta trông mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tập trung tối đa, như thể anh ta đang chiến đấu với chính sự hoàn hảo của mình.
Cố Sanh bước vào. "Anh làm gì vậy? Đã là 2 giờ sáng rồi, Liệt."
"Anh đang cố tìm ra một chiến lược phẫu thuật hoàn hảo cho ca bệnh nhi kế tiếp. Anh không thể ngủ khi có một biến số chưa được giải quyết," Liệt đáp, không rời mắt khỏi màn hình.
Cố Sanh hiểu, sự ám ảnh về kiểm soát và hoàn hảo không cho phép anh ta nghỉ ngơi. Cô lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh ta.
"Đừng làm thế," Liệt nói, giọng anh ta mang chút khó chịu. "Anh đang tập trung."
"Đã đến lúc giải quyết biến số này rồi," Cố Sanh nói, cô đẩy ghế của anh ta quay lại. "Biến số đó không nằm trên màn hình, Liệt. Nó nằm ở sự kiệt sức của anh."
Liệt nhìn cô, ánh mắt anh ta dịu đi, chấp nhận sự can thiệp của cô. Anh ta ôm cô, không phải bằng sự kiểm soát bá đạo, mà bằng một sự cần thiết thể xác rõ ràng.
"Anh cần em," anh ta thì thầm vào vai cô, lần này không phải lời nói hoa mỹ. "Anh cần em ở đây, bên cạnh anh. Sự ổn định của em là liều thuốc duy nhất có thể dập tắt sự lo lắng về sự không hoàn hảo trong anh."
Anh ta bế cô lên, mang cô về phòng ngủ. Đây không phải là hành động lãng mạn, mà là sự khẳng định rằng Cố Sanh là công cụ không thể thiếu để duy trì cân bằng của anh ta. Liệt buộc cô phải nằm cạnh anh ta, vòng tay anh ta siết chặt quanh cô, tìm kiếm sự an toàn vật lý và tinh thần.
Cố Sanh nhận ra, Liệt không chỉ chiếm hữu cô. Anh ta đang phụ thuộc vào cô để tồn tại.