Sáng hôm sau, Cố Sanh đến sớm. Trên bàn làm việc bằng gỗ gụ được đánh bóng hoàn hảo của Âu Dương Liệt, cô đặt một ly cà phê Sữa Đá đặc biệt. Kèm theo là một mẩu giấy nhỏ, chữ viết tay sắc nét của cô: Chúc ngon miệng. Hãy tận hưởng sự phá vỡ quy tắc.
Liệt bước vào văn phòng, dừng lại trước ly cà phê. Anh ta nhíu mày, biểu cảm đó giống như một nhà phê bình nghệ thuật phát hiện ra một chi tiết lỗi trong bức tranh của chính mình. Anh ta đưa tay ra nhấc ly, lạnh lẽo.
"Hương vị này không phù hợp với sự cao quý của bộ não tôi, Bác sĩ Cố. Nó quá ngọt ngào và thiếu sự nghiêm trọng cần thiết." Liệt nhìn cô, ánh mắt mang theo sự trách móc nhẹ.
Cố Sanh nhún vai. "Anh đã đồng ý. Đó là điều khoản của tôi. Anh có thể không thích, nhưng anh phải chấp nhận. Sự hợp tác của chúng ta là về việc chấp nhận những khác biệt để đạt được kết quả chung."
Liệt không nói thêm, nhưng anh ta uống một ngụm, sau đó là một ngụm nữa. "Tạm chấp nhận được. Cô đã thắng hiệp này, Bác sĩ Cố. Nhưng đừng lạm dụng chiến thắng nhỏ nhoi này. Anh sẽ tìm cách phục hồi sự hoàn hảo."
Họ cùng bước vào ca mổ U màng não phức tạp, một ca mổ kéo dài tám tiếng đòi hỏi sự tập trung cao độ. Lần này, Cố Sanh chú ý quan sát Liệt trong lúc phẫu thuật hơn bao giờ hết. Anh ta không hề nói một lời tự luyến nào khi cầm dao mổ, chỉ có sự chuyên nghiệp và tập trung tuyệt đối.
Liệt sử dụng dao mổ bằng sóng siêu âm để loại bỏ khối u, độ chính xác gần như 100%. . Cố Sanh không thể rời mắt khỏi bàn tay anh ta. Nhanh, mạnh mẽ, và vô cùng tinh tế, như thể bàn tay anh ta là một phần mở rộng của bộ não thiên tài. Cô theo dõi từng thông số trên màn hình, Gây mê chính xác đến mức hoàn hảo, duy trì sự ổn định huyết áp tuyệt đối để Liệt có thể làm việc mà không gặp bất kỳ rung động hay biến số nào.
Giữa tiếng bíp đều đặn của máy móc và sự tĩnh lặng của phẫu thuật, hai người đạt đến sự đồng bộ đáng kinh ngạc. Họ không cần trao đổi nhiều lời, chỉ cần một cái liếc mắt hoặc một nhịp thở dài.
Sau ca mổ, Liệt tháo găng tay, nhìn cô, ánh mắt anh ta có một sự tôn trọng mới mẻ và sâu sắc hơn cả trước đây. "Hoàn hảo, Bác sĩ Cố. Cô biết chính xác tôi cần gì. Sự hoàn hảo của tôi cần sự đồng bộ tuyệt đối của cô."
Cố Sanh đáp, giọng cô cũng hơi mệt nhưng đầy tự hào: "Anh không thể làm việc mà không có Gây mê hoàn hảo. Chúng ta đều biết điều đó." Cô nhận ra, cô bị cuốn hút bởi tài năng thuần túy của anh ta đến mức không thể phủ nhận. Cô thừa nhận, cô muốn được làm việc với anh ta mãi mãi.