MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Nhẹ Ánh SángChương 9: Chiếc Cà Vạt Của Thần Tài và Sự Đánh Dấu

Chạm Nhẹ Ánh Sáng

Chương 9: Chiếc Cà Vạt Của Thần Tài và Sự Đánh Dấu

904 từ · ~5 phút đọc

Tối hôm đó, Liệt không để Cố Sanh nghỉ ngơi lâu sau ca mổ sinh tử. Anh ta tìm đến phòng trực của cô, trên tay là một hộp nhung màu đen sang trọng. Anh ta trông vẫn hoàn hảo như thường lệ, nhưng ánh mắt anh ta chất chứa sự thỏa mãn sâu sắc sau khi chứng kiến Cố Sanh đặt niềm tin tuyệt đối vào mình trong phòng mổ.

"Em đang làm gì vậy, Bác sĩ Cố?" Liệt hỏi, dựa người vào khung cửa, tạo ra một áp lực vô hình.

"Kiểm tra lại hồ sơ bệnh nhân, tránh sự 'không hoàn hảo' mà cả hai chúng ta đã suýt gây ra," cô đáp, không ngẩng đầu lên ngay.

Liệt bước vào, đóng cửa lại và tiến đến bàn làm việc. Anh ta đặt hộp nhung xuống ngay trước tầm nhìn của cô. "Đừng lãng phí thời gian vào những chi tiết hậu cần. Anh đến đây để thưởng cho sự tin tưởng tuyệt đối của em, thứ xứng đáng hơn bất kỳ lời khen ngợi rẻ tiền nào."

Cố Sanh nhíu mày. Cô mở hộp. Bên trong là một chiếc cà vạt lụa cao cấp, màu xanh đậm cổ điển. Họa tiết thêu tinh xảo trên đó là hình ảnh mô phỏng các nếp gấp của vỏ não, gần như không thể nhận ra nếu không nhìn kỹ.

"Cà vạt này có họa tiết mô phỏng Thần kinh học, được đặt làm riêng. Anh thường đeo nó trong những ca mổ khó khăn nhất. Nó mang lại may mắn vì nó tượng trưng cho sự kiểm soát tối cao của bộ não," Liệt nói, giọng anh ta chứa đầy sự tự hào về cả món quà và bộ não của chính mình.

"Anh tặng nó cho tôi làm gì? Tôi là Bác sĩ Gây mê, tôi không đeo cà vạt," Cố Sanh hỏi, cố giữ bình tĩnh trước món quà xa hoa và có phần kỳ quặc này.

Liệt mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và quyến rũ. "Từ nay, nó là bùa hộ mệnh của cô. Cô có thể giữ nó trong túi áo blouse khi vào phòng mổ. Và là dấu hiệu cho thấy cô thuộc về đội của tôi, đội mà tôi là thủ lĩnh. Cô là người hoàn hảo thứ hai sau tôi, và là người duy nhất được phép đứng bên cạnh tôi."

Anh ta cúi người xuống, thì thầm vào tai cô: "Khi cô mang nó, cô phải nhớ rằng cô đang làm việc dưới sự bảo vệ và chỉ đạo của tôi. Nó không phải là một món quà. Nó là một dấu hiệu cho thấy sự sở hữu của anh. Anh đang đánh dấu lãnh thổ của mình, Sanh Sanh."

Cố Sanh nhận lấy chiếc cà vạt. Cô biết, Liệt đang tuyên bố chủ quyền, một cách tinh tế và bá đạo. Chiếc cà vạt này là lời tuyên bố ngầm về sự chiếm hữu, và cô chấp nhận nó như một lời cam kết không thể chối từ.

Đó là liều lượng mạo hiểm, gần như là cấm kỵ cho một bệnh nhi, có thể làm sụp đổ hoàn toàn huyết áp và gây ngừng tim ngay lập tức. Cố Sanh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

"Anh điên rồi, Liệt! Liều này là quá cao! Tôi có thể làm tụt MAP xuống ngưỡng nguy hiểm, anh sẽ mất trường mổ!" Cố Sanh phản đối.

"Tin tưởng tôi!" Liệt ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta xuyên qua khẩu trang, đầy sự kiên quyết và áp chế. "Chỉ có liều lượng này mới làm bất động hoàn toàn hệ thống thần kinh của thằng bé, cho phép tôi loại bỏ khối mạch máu dị dạng đó trong vài giây. Anh cần sự ổn định tuyệt đối, và em phải tạo ra nó! Chúng ta là đội hoàn hảo, và đội hoàn hảo thì không được phép thất bại trước những sai sót sinh học cấp thấp! Anh biết chính xác anh đang làm gì. Anh cần em tin vào tầm nhìn của anh, Sanh Sanh."

Cố Sanh hít một hơi thật sâu. Cô có thể từ chối, nhưng cô biết, nếu làm vậy, Liệt sẽ mất cơ hội cứu đứa bé. Cô đặt cược sự nghiệp, danh tiếng và niềm tin vào người đàn ông này. "Được. Tăng liều. Tôi sẽ cố gắng duy trì MAP ở mức $55 \text{ mmHg}$."

Cô nhanh chóng điều chỉnh máy bơm. Huyết áp tụt dốc thảm hại, nhưng Cố Sanh đã dùng toàn bộ kinh nghiệm và kỹ thuật siêu việt của mình để duy trì nó ở ranh giới sinh tử. Liệt đã lợi dụng được khoảnh khắc ổn định đó, loại bỏ dị tật với tốc độ kinh hoàng.

"Được rồi! Giảm liều TIVA! Hoàn tất!" Liệt hô vang.

Cố Sanh cảm thấy cơ thể rã rời. Ca mổ thành công.

Sau ca mổ, Liệt tháo găng tay, bước đến bên cô, ánh mắt anh ta sùng bái. "Tuyệt vời, Bác sĩ Cố. Cô không chỉ là đối tác hoàn hảo, mà còn là người duy nhất dám đặt niềm tin tuyệt đối vào tôi." Anh ta chạm vào mặt nạ phòng độc của cô. "Từ giờ, em phải nhớ. Anh không chỉ là Thiên tài Phẫu thuật. Anh là người định mệnh của em. Anh là người duy nhất em được phép tin tưởng tuyệt đối. Đây là lời tuyên bố chiếm hữu của anh."