Sau buổi tiệc, Hoắc Kỷ Thành không đưa cô về ngay mà lái xe đi dọc theo những con đường vắng lặng của thành phố lúc về đêm. Chiếc xe lướt đi im lìm, âm nhạc không lời dìu dặt khiến không gian trở nên cực kỳ riêng tư.
"Gia Hòa, em có thấy áp lực khi ở bên một người như anh không?" Anh bỗng hỏi, giọng nói mang theo chút suy tư hiếm thấy.
Gia Hòa im lặng một lúc rồi thành thật đáp: "Có một chút. Anh quá xuất sắc, đôi khi em thấy mình thật bình thường. Nhưng khi nghĩ đến việc anh đã chờ em lâu như vậy, em lại thấy mình là người đặc biệt nhất thế giới."
Hoắc Kỷ Thành dừng xe bên lề đường, nơi có thể nhìn thấy dòng sông lấp lánh ánh đèn. Anh xoay người lại, nhìn sâu vào mắt cô: "Trong mắt anh, em chưa bao giờ bình thường. Em là người đã viết rằng 'nhà là nơi có người đợi mình'. Chính câu nói đó đã giúp anh đi qua những năm tháng cô độc nhất ở nước ngoài."
Anh kể cho cô nghe về những ngày đầu lập nghiệp ở Mỹ, về những đêm thức trắng trong thư viện luật, nơi thứ duy nhất giúp anh thư giãn là đọc lại những bài tản văn vụn vặt của cô trên mạng. Anh đã từng tìm cách liên lạc nhưng rồi lại sợ mình chưa đủ thành đạt để che chở cho cô. Anh đã âm thầm đợi cho đến khi mình có đủ tiềm lực để đường hoàng bước vào cuộc đời cô.
Gia Hòa nghe mà nước mắt nhạt nhòa. Cô không ngờ rằng những dòng chữ bâng quơ của mình lại có sức mạnh lớn lao đến thế với một người. Cô vươn tay ôm lấy cổ anh, vùi đầu vào bờ vai rộng lớn ấy.
"Cảm ơn anh vì đã chờ em."
Hoắc Kỷ Thành ôm chặt lấy cô, hơi thở của anh phả vào cổ cô ấm nóng. "Gia Hòa, từ nay về sau, em không cần phải cố gắng làm gì cả. Chỉ cần ở bên anh, để anh được bảo vệ sự bình thường đó của em."
Đêm đó, dưới ánh sao trời của Thượng Hải, họ trao nhau một nụ hôn thật nhẹ nhưng đầy sâu sắc. Không phải là nụ hôn cuồng nhiệt của tuổi trẻ, mà là sự gắn kết của hai tâm hồn đã thấu hiểu qua năm tháng. Một luật sư luôn tôn thờ sự thật, giờ đây đã tìm thấy sự thật duy nhất của đời mình.