MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Bác Sĩ - Diệp Phi (tác giả Diệp Phàm)Chương 2311

Chàng Rể Bác Sĩ - Diệp Phi (tác giả Diệp Phàm)

Chương 2311

635 từ · ~4 phút đọc

Chương 2311 Sao lại dám ra tay đánh người bị thương thế? Ngay cả Đường Nhược Tuyết cũng kinh ngạc mà đứng nguyên tại chỗ, không biết nên làm thế nào mới phải. “Khốn nạn thật!” Sau đó Dương Bá Cục và một đám vệ sĩ mới phản ứng lại, ngay lập tức giơ súng hướng về phía Diệp Phi (Phàm). Đường Nhược Tuyết theo bản năng mà bảo vệ Diệp Phi (Phàm) ở phía sau. Diệp Phi (Phàm) cũng không thèm nhìn đến bọn Dương Bá Cục, chỉ là lấy chai rượu nhỏ trên tay phải đưa qua. Một vật sắc nhọn đặt ngay ở cổ Diệp Phi (Phàm) Dương. “Thằng khốn nạn, mau chóng buông anh Phi Dương ra, nếu không thì tôi sẽ giết chết anh.” “Buông cố vấn Diệp ra.” “Nếu không buông ra, chúng tôi sẽ nổ súng.” Dương Bá Cục và người đàn ông mặc quần áo màu đỏ đều hét lên, hận không thể bắn chết Diệp Phi (Phàm). Hành động của Diệp Phi (Phàm) đâu chỉ khiến cho bọn họ khiếp sợ mà còn hơn thế nữa, cho tới bây giờ còn chưa có ai dám làm như vậy với Diệp Phi (Phàm) Dương cả. Diệp Phi (Phàm) không nhìn vẻ mặt của mọi người, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Hiện giờ, còn muốn gọi người nữa hay không?” Đường Nhược Tuyết đưa lưng về phía Diệp Phi (Phàm), lại có thể cảm nhận được được ý muốn giết người của anh, tim cô run lên, muốn Diệp Phi (Phàm) không làm hại đến mọi người. Cô lo lắng Diệp Phi (Phàm) sẽ giết Diệp Phi (Phàm) Dương giống như đã giết Đoan Mộc Thanh. Chỉ là cuối cùng cô cũng im lặng không khuyên anh, để tránh Diệp Phi (Phàm) Dương biết được điểm yếu của anh. Mặc dù đầu rất đau, còn bị Diệp Phi (Phàm) bắt cóc nữa, nhưng Diệp Phi (Phàm) Dương lại không hề hoảng hốt và lo sợ. Anh ta sờ vết máu dính trên mặt, vẻ mặt vẫn như trước mà ngồi trên ghế. Ánh mắt của anh ta vẫn như cũ sắc bén và thâm trầm. Anh ta bình thản nói với Diệp Phi (Phàm): “Cậu dám giết tôi sao?” Diệp Phi (Phàm) Dương còn nhẹ nhàng phất tay, ý bảo bọn Dương Bá Cục cứ yên tâm. Diệp Phi (Phàm) lạnh nhạt cười một tiếng: “Anh đoán thử xem, tôi có dám giết anh hay không?” “Vậy chắc là không dám giết tôi?” Diệp Phi (Phàm) Dương gằn từng tiếng nói: “Hai người làm như thế này vì không có biện pháp giải quyết vấn đề hay là không có cách nào để rời khỏi nơi này?” Cho đến hiện tại, anh ta đã không còn xem Diệp Phi (Phàm) như là một đối thủ đáng để anh ta đối xử một cách nghiêm túc nữa rồi. Nói cách khác, trong tiềm thức, anh ta vẫn luôn không muốn xem Diệp Phi (Phàm) như là một đối thủ, đối thủ của anh ta phải là Trịnh Tuấn Khanh, Uông Kiều Sở. Diệp Phi (Phàm) nở nụ cười: “Ranh giới giữa sự sống và cái chết.” Thủy tinh bén nhọn đã ở ngay trên cổ của Diệp Phi (Phàm) Dương, dường như có thể thấy được máu đang chảy ra, khiến cho người ta cảm nhận được cái chết đang đến rất gần rồi. Chỉ là Diệp Phi (Phàm) Dương hoàn toàn không giống như những kẻ bình thường hay ăn chơi sa đọa, trên mặt anh ta không hề có vẻ gì là sợ hãi: “Tôi cược là cậu không dám giết tôi.” Cho dù là Diệp Phi (Phàm) hay là Đường Nhược Tuyết, nếu dám giết anh ta, vậy thì sẽ phải trả lại gấp mười lần.