MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Bác Sĩ - Diệp Phi (tác giả Diệp Phàm)Chương 857

Chàng Rể Bác Sĩ - Diệp Phi (tác giả Diệp Phàm)

Chương 857

608 từ · ~4 phút đọc

Chương 857:   “Tôi chạy đến đối diện chờ một lúc, không nhìn thấy bóng dáng của đám người Hắc Lang, gọi điện thoại cho bọn họ cũng không có ai nghe, sau đó lại thấy xe cảnh sát tới”   “Tôi lo tôi bị Diệp Phi bắt lại, nên không ở lại nghe ngóng tin tức nữa, vội vàng chạy về báo cáo với hội trưởng Lăng”   “Sợ là nhóm người Hắc Lang bọn họ lành ít dữ nhiều”   Đến giờ Viện trưởng Hoàng cũng không biết rõ chuyện gì đã xảy ra trong biệt thự, sao vài trăm người lại không có chút tiếng động gì, nhưng chắc chắn là đã gặp chuyện không may.   Ông ta hơi hối hận mình đã không ở lại xem xét thêm.   Nhưng trong lòng ông ta cũng hiểu, nhìn nhiều thêm một cái thì mình sẽ ngã xuống như Hắc Lang.   Tiếng kêu thảm của đám Hắc Lang bọn họ quá đáng sợ.   “Cút, một đám vô dụng!”   Gương mặt xinh đẹp của Lăng Thiên Thủy như sương, lại đạp bay viện trưởng Hoàng.   Sau đó, cô ta nhìn về phía cô gái lạnh lùng đeo đao: “Đao cúc uống máu, không thể vãng sinh!”   “Yukiko, tiễn Diệp Phi một đoạn đường đi”   Sáng ngày hôm sau, sau khi đám Hắc Lang toàn bộ bị tiêu diệt, chín rưỡi, trong tập đoàn Hi Phượng chi nhánh Nam Lăng, văn phòng giám đốc.   Văn phòng sạch sẽ phong cách, sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng.   Gần cửa sổ có mấy chậu cây xương rồng cảnh ngụ ý ngoan cường.   Trước nay Đường Nhược Tuyết vẫn thích sạch sẽ gọn gàng nhưng lại không thiếu sức sống, cô đang khoanh tay nhìn cầu lớn Nam Lăng ngoài cửa sổ miên man suy nghĩ.   Sức chèn ép của nhà họ Trịnh vừa nhanh vừa mạnh hơn cô nghĩ.   Từ tối hôm qua đến bây giờ, cũng đã mười hai giờ, toàn bộ ba mươi sáu hợp đồng công ty đều đã bị đơn phương chấm dứt.   Khách hàng thà đồng ý bồi thường phí vi phạm hợp đồng kếch xù cũng không muốn hợp tác nữa.   Mặc dù không có chứng cứ Trịnh Tuấn Khanh giở trò, nhưng Đường Nhược Tuyết biết là do anh ta đang ngáng chân.   Đây là một đòn mạnh mẽ đánh vào chuyện kinh doanh của tập đoàn Hi Phượng, khiến nhân viên công ty lo lắng, càng làm cho Đường Nhược Tuyết bị người trong dòng họ chất vấn.   “Vù! Một cơn gió lạnh ẩm ướt thổi vào, văn phòng thêm mát rượi.   Đường Nhược Tuyết vuốt tóc lấy lại tinh thần, sau đó mở tài liệu xem hạng mục cạnh tranh núi Vân Đỉnh.   Nghĩ đến việc có thể lấy được núi Vân Đỉnh để bố vui, Đường Nhược Tuyết tạm thời không để ý tới mấy chuyện phiền lòng.   “Giám đốc Tuyết, kiện hàng của cô!”   Lúc này, cửa phòng được người nhẹ nhàng gõ, thư ký Cao Tính đưa một kiện hàng cho Đường Nhược Tuyết.   “Được rồi, cảm ơn cô”   Đường Nhược Tuyết nhận kiện hàng, thuận tiện liếc nhìn.   Bên ngoài kiện hàng viết Ủy ban đấu giá từ thiện, Đường Nhược Tuyết tưởng tư liệu cạnh tranh nên bèn dừng chuột.   Mở ra xem, cô lập tức hét lên một tiếng “AI”, sau đó cô che miệng, ánh mắt sợ hãi và phẫn nộ.   Trong hộp đựng một con thỏ trắng nhỏ.   Nhưng thỏ trắng nhỏ bị xé ngực mổ bụng, đôi mắt lồi ra rất đáng sợ.   Bên cạnh đặt một con dao, trên dao còn dính máu tươi.