MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên FullChương 1025: “Chị à, bọn em là đến để trả áo”

Chàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên Full

Chương 1025: “Chị à, bọn em là đến để trả áo”

450 từ · ~3 phút đọc

“Không được vứt, trả lại cho chủ cũ đi” 

Hoàng Thiên nói với Anh Phó. 

“Hì hì, chúng ta đã cho đôi mẹ con nhiều tiền như vậy rồi, họ đã lời lắm rồi, sao bọn mình phải trả lại áo bông cho họ nữa?” 

Anh Phó cười hắc hắc đáp. 

“Mượn áo nhà người ta, đưa tiền cũng là nên làm, mấy cái áo này cứ để lại cho mẹ con họ đi” 

Hoàng Thiên rồi dẫn người của anh ấy đi về hướng hai túp lều ở dưới núi. 

Anh Phó vẫn luôn cõng ông lão ở trên lưng. Vẫn là khá tốn sức lực. 

Ông lão nhiều lần muốn tự mình xuống đi, đều bị Anh Phó cứng đầu từ chối. 

Rất nhanh, đám Hoàng Thiên bọn họ đã đi đến phía trước hai túp lều mà gõ cửa. 

“Ai thế?” 

Bên trong phát ra tiếng nói của một người phụ nữ. 

“Chị à, là em, trước đây có mượn áo của chị đây” 

Hoàng Thiên đứng ngoài của hét vào. 

Trong chốc lát, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ đang chỉnh sửa lại đầu tóc đứng trước cửa nhìn vào Hoàng Thiên. 

“Chị à, bọn em là đến để trả áo” 

Hoàng Thiên khua khua cái áo bông mà nói với người phụ nữ đó. 

Người phụ nữ có chút kinh ngạc, cô ta nói: “Anh đưa tôi nhiều tiền như vậy rồi, chiếc áo này anh cứ giữ mà dùng đi, tôi làm sao lấy lại được” 

“Ha ha, em giữ lại áo thì cũng không để làm gì, vẫn là để lại cho chị với đứa bé dùng đi” 

Hoàng Thiên cười một tiếng, đem chiếc áo bông đưa qua. 

Người phụ nữ không nhận chiếc áo, nói với Hoàng Thiên: “Nhiều đồ như vậy, tôi cũng lấy không nổi, mọi người cứ vào trong ngồi lát đi” 

Hoàng Thiên có chút do dự, cuối cùng cũng để mọi người vào hết 

Sau khi để đống áo vào trong một cách chỉnh tề, Hoàng Thiên đang chuẩn bị đưa người rời đi. 

“Này người anh em, mọi người đều đói rồi đúng không? Vừa đúng lúc tôi đang nấu cơm, mọi người lại ăn chút ít đi.” 

Người phụ nữ rất nhiệt tình nói với Hoàng Thiên. 

Hoàng Thiên đúng là đói rồi, không chỉ có anh ấy mà cả Anh Phó bọn họ cũng bụng sôi ùng ục rồi. 

Mấy thứ bánh mì với bánh quy mua trong siêu thị, đề không có tí béo bở nào, mấy ông lớn này làm sao không đói cho được? 

Trên núi, cùng với bọn Ruslin đánh nhau đã tốn rất nhiều sức lực.