MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên FullChương 1050: không còn dám xuất hiện nữa”

Chàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên Full

Chương 1050: không còn dám xuất hiện nữa”

627 từ · ~4 phút đọc

Uông Hạc không yên lòng hỏi Hoàng Thiên, ông ta nghi ngờ rằng liệu mình có nghe nhầm hay không. 

Đến cả Tiêu Văn Hạ và Anh Phó, cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, cũng không ngờ tới Hoàng Thiên lại đột nhiên thả Uông Hạc ra. 

“Khi Hoàng Thiên tôi đã nói chuyện thì chẳng lẽ không biết suy nghĩ tính toán?” 

Hoàng Thiên hỏi ngược lại, vỗ vỗ bả vai của Uông Hạc, tiếp tục nói: “Hôm nay tôi cho ông một cơ hội, về thành phố Hải Dương của ông đi, đừng tiếp tục đến đây tìm tôi gây phiền nữa” 

“Tốt, có ý tứ! Hoàng Thiên, chúng ta sau này sẽ còn gặp lại!” 

Uống Hạc nghiến răng nghiến lợi nói. 

Hoàng Thiên nhìn ra được, cái mồm của Uông Hải nói thì đẹp, kỳ thật trong lòng đã hận đến chết đâu. 

Nhưng đối với Hoàng Thiên mà nói, điều này cũng không có gì lớn cả, anh còn 

chưa đến mức đem Uông Hạc để trong lòng. 

“Buông ông ta ra” 

Hoàng Thiên nói với Tiêu Văn Hạ và Anh Phó. 

Tiêu Văn Hạ và Anh Phó mặc dù không tình nguyện, nhưng không dám làm trái lại mệnh lệnh của Hoàng Thiên, đành phải buông lỏng Uông Hạc ra. 

Uông Hạc nhanh chóng đứng lên từ dưới đất, gương mặt đã đỏ bừng, cảm giác không còn chỗ dung thân, 

“Ngài Hạc...” 

Lúc này một tên đàn em của Uông hạc mới dám đứng lên, chùi máu ở khoé miệng, một mặt xấu hổ đi đến bên cạnh Uông Hạc. 

Một tên đàn em khác cũng đi đến bên cạnh Uông Hạc, nhưng lại không dám nói gì cả. 

Uống Hạc hung hăng trợn mắt nhìn hai tên đàn em này, có vẻ khá không hài lòng với hai tên này. 

Nếu như hai tên này có thể ra sức một chút. Thì ngài Hạc như ông ta cũng không bị coi như bao tải ném ra khỏi đây. 

“Đi theo tôi!” 

Uống Hạc tức giận quát. 

Hai tên đàn em này đều cúi đầu, đi theo sau Uông Hạc rời khỏi phòng riêng này. 

Đợi sau khi bọn họ rời đi, Tiêu Văn Hạ rất không hiểu hỏi Hoàng Thiên: “Cậu 

Thiên, tại sao lại thả bọn họ đi, quá dễ dãi với ông ta rồi?” 

“Đúng vậy cậu Thiên, người như Uông Hạc có thù tất báo, không thu thập ông ta đến mức tâm phục khẩu phục thì chỉ sợ lão già này sẽ còn đến kiểm chuyện” 

Anh Phó cũng lo lắng nói. 

Hoàng Thiên mỉm cười, nói với Tiêu Văn Hạ và Anh Phó: “Loại người này, có thể xử lý khiến ông ta phải phục sao? Coi như đánh ông ta đến tàn phế, thì chỉ khiến ông ta càng thêm điên cuồng trả thù mà thôi.” 

Tiêu Văn Hạ và Anh Phó khẽ giật mình, nghĩ nghĩ, lời nói của Hoàng Thiên cũng có lý. 

Có thể có danh tiếng như vậy ở thành phố Hải Dương, còn nổi danh giống như ông Kha Bột ở tỉnh thành, Uông Hạc này khẳng định cũng không phải người đơn giản. 

Mấy tên du côn, thì có thể đánh cho tâm phục khẩu phục, nhưng cấp bậc nhân 

vật như Uông Hạc, thì rất khó đánh khiến ông ta phục. 

“Cậu Thiên. vậy ít nhất cũng phải hỏi cho ra người bạn mà ông ta nhắc đến là ai chứ?” 

Tiêu Văn Hạ cảm thấy rất khó hiểu hỏi Hoàng Thiên. 

“Đúng vậy, tôi cũng không tin miệng lưỡi của lão già này cũng như vậy, nếu ông ta không nói. Tôi có thể đánh cho đến khi ông ta dám nói thì thôi”