MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên FullChương 470

Chàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên Full

Chương 470

599 từ · ~3 phút đọc

Chương 470:

Bà ta gọi điện thoại cho Lâm Ngọc An, nhất định là giả vờ đáng thương, Lâm Ngọc An nhẹ dạ cả tin, nên mới tìm đến cô ấy.

Nghĩ đến đây, Hoàng Thiên cạn lời, lắc đầu cười cười.

“Ngọc An. Thế em đã nói gì với bà ấy rồi?’ Hoàng Thiên hỏi Lâm Ngọc An.

“Ông xã, em nói câu này anh đừng giận nhé.” Lâm Ngọc An nhìn Hoàng Thiên, tỏ ý muốn nói lại thôi.

Hoàng Thiên dừng xe lại, anh xoay người nằm lấy bàn tay ngọc ngà của Lâm Ngọc An, ‘Anh làm sao có thể giận em được? Có chuyện gì em nói đi”

n Lâm Ngọc An nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Em muốn đưa mẹ ít tiền, mẹ và Lâm Quỳnh Mai đều đang thất nghiệp. Sau khi chúng ta dọn ra ở riêng thì bọn họ lại nghèo rớt mồng tơi, không có đến nổi hạt cơm trong bụng.”

Hoàng Thiên nghe xong cười khúc khích, tiền hay không tiền, Hoàng Thiên chả quan tâm, chỉ là anh rất ghét con yêu quái Trương.

Lan Phượng làm càn.

“Vậy thì đưa thôi, em có tiền đó chưa?”

Hoàng Thiên hỏi Lâm Ngọc An.

“Em có, nhưng lại muốn thương lượng với anh một chút, dù sao cũng là tiền của anh, cũng là tài sản chung của chúng mình”

Lâm Ngọc An khẽ nói.

Nghe xong, trong lòng Hoàng Thiên cảm thấy rất dễ chịu Thật ra Hoàng Thiên cũng biết, trong tay Lâm Ngọc An không có bao nhiêu tiền. Mặc dù sơn trang Cầm Viên đã bán sạch, l không ít tiền. Hoàng Thiên cũng đã gửi tiền vào tài khoản ngân hàng của cô, nhưng Lâm Ngọc An đã trả hết số nợ mà cha cô đã nợ năm đó, sau khi trả xong, chỉ còn thừa lại mấy đồng.

Mặc dù tiền trong người Lâm Ngọc An không nhiều, nhưng cô có thể nói ra những lời khi nãy, khiến trong lòng Hoàng Thiên cảm thấy rất ấm áp.

‘Vợ một lòng một dạ với mình như vậy.

Điều này còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

*Ngọc An, bà ấy dù sao cũng là mẹ em, em không thể đành lòng ngó lơ, đưa cho bà ấy ít tiền đi. Nhưng đừng đưa nhiều quá, nếu không bà ấy lại muốn đi chơi bài.” Hoàng Thiên nhẹ nhàng nói với Lâm Ngọc An.

Lâm Ngọc An ngoan ngoãn dịu dàng gật đầu. Vừa muốn nói với Hoàng Thiên chuyện.

gì đó, nhưng lúc này, dưới gầm xe bỗng phát ra một âm thanh khó chịu.

“Binh” một tiếng, là tiếng nổ nhưng chấn động không quá lớn. : Khiến Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An bị dọa giật mình, quay đầu nhìn lại phía sau xe, hai người kinh ngạc.

Chỉ nhìn thấy phía đuôi xe đã bị vỡ nát!

Nóc xe cũng bị xốc lên, còn bốc khói nữa.

“Mau xuống xe” Hoàng Thiên trầm giọng nói với Lâm Ngọc An, sau đó nhanh chóng xuống xe.

Sau khi Lâm Ngọc An rời khỏi, vừa định ra phía sau xem sao thì Hoàng Thiên lại ngăn cản cô.

“Ngọc An, em trốn ra xa một chút trước đi, để anh đi xem sao.”

Hoàng Thiên nói với Lâm Ngọc An. Nhìn thấy Lâm Ngọc An đã đi xa mấy mét, anh mới đến chỗ đuôi xe.

Đuôi xe bị nổ tung, Hoàng Thiên xem bên trong thì nhìn thấy vật gì đó tương tự quả bom, đã bị biến dạng.

Cái này có lẽ chỉ là một quả bom nhỏ, sức công phá không lớn lắm, nhưng không biết là bị người ta cài vào từ lúc nào.