MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên FullChương 684

Chàng Rể Đệ Nhất Hoàng Thiên Full

Chương 684

353 từ · ~2 phút đọc

Chương 684: Cha con không có ranh giới cuối cùng

Trên đường đi, Hoàng Thiên và Lã Việt
duy trì liên lạc, họ nhanh chóng tìm được
một đồng cỏ ở phía đông thành phố.

Nơi này đồng cỏ cao hơn một mét, bên
cạnh còn có mấy nhánh sông nhỏ, ruồi muỗi
tàn phá bừa bãi, bình thường không ai tới nơi
như vậy.

Lã Việt cũng thật biết chọn địa phương,
đêm hôm khuya khoắt đến nơi hoang vu này,
tạo thành tâm lý áp lực tương đối lớn cho
Trịnh Lạc Bình và Trịnh Thành.

Hoàng Thiên đậu xe ở bên ngoài, lúc này
Lã Việt tới đón.

“Cậu Thiên, đi bộ vào trong một đoạn
thôi, không lái xe qua được.”

Lã Việt nói với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên khẽ gật đầu, đi theo Lã Việt
vào bên trong hơn một trăm mét, đến một
chô đất trống.

Lúc này Trịnh Lạc Bình và Trịnh Thành ủ
rũ ngồi xổm xuống đất, sáu thuộc hạ của Lã
Việt vây xung quanh họ ở đó, tạm giam giữ
bọn họ.

Thấy Hoàng Thiên đến, trong lòng Trịnh
Lạc Bình rốt cuộc có chút hy vọng, vừa rồi
ông ta xem như phải chết không hề nghỉ ngờ.

“Ngài Hoàng Thiên, anh đến rồi, tôi xin
anh, tuyệt đối đừng giết tôi và con trai tôi.”

Trịnh Lạc Bình trực tiếp quỳ xuống đất,
hung hăng dập đầu với Hoàng Thiên, trên

trán tất cả đều là nước bùn.

“Con còn đứng ngây đó làm gì? Nhanh
dập đầu với ngài Hoàng Thiên.”

Trịnh Lạc Bình nhìn Trịnh Thành còn ngồi
xổm ở đó thì tranh thủ thời gian vỗ đầu Trịnh
Thành một cái.

Trịnh Thành cũng bị hù dọa đến nỗi mơ
hồ, anh ta kịp phản ứng lập tức quỳ xuống
đất dập đầu với Hoàng Thiên, dập còn nhanh
hơn cha anh ta.

“Cậu Thiên có lòng từ bi, tôi không muốn chết.”

Trịnh Thành gào to.



Hoàng Thiên đã nghe đủ rồi, hai cha con
này thật đê tiện, lúc gây chuyện không hề
mập mờ, sắp chết đến nơi thì không cần chút
tôn nghiêm nào, dập đầu cầu xin tha thứ