Sự thật về tấm ảnh trong tay Lâm Vy đã trở thành một nhát dao chí mạng đâm xuyên qua mọi sự phản kháng yếu ớt còn sót lại trong trái tim Thẩm An vào những ngày cuối xuân năm 1998. Cô không thể nào quên được ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự tin cậy tuyệt đối của người bạn thân nhất khi nhắc về chàng trai mang tên Trần Hạo, người thực chất là Chu Triết đang sống dưới một danh tính mượn tạm. Nỗi đau đớn vì phải chứng kiến sự chồng chéo nghiệt ngã này khiến An rơi vào một trạng thái tê liệt về cảm xúc, cô bắt đầu thực hiện một kế hoạch trốn chạy đầy cực đoan bằng cách cắt đứt mọi sợi dây liên kết với thế giới bên ngoài, đặc biệt là với người con trai đã mang lại cho cô cả thiên đường lẫn địa ngục. Mỗi buổi sáng đến trường, Thẩm An luôn cố tình đi thật sớm để tránh việc phải chạm mặt Chu Triết ở cổng trường, nơi anh thường xuyên đứng đợi với chiếc khăn len đỏ và ánh mắt khắc khoải tìm kiếm bóng hình cô giữa đám đông. Cô vùi đầu vào những cuốn sách giáo khoa, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí bằng những công thức toán học khô khan hay những bài luận văn học dài dằng dặc, chỉ để ngăn cản bản thân không được nghĩ về những buổi chiều ở tiệm giặt ủi hay những cuộc gọi xuyên đêm đã từng là hơi thở của mình.
Căn gác mái phía trên tiệm đĩa Ký Ức giờ đây trở thành pháo đài cô độc, nơi Thẩm An giam cầm chính mình trong sự dằn vặt khôn nguôi về lòng trung thành đối với tình bạn và sự khát khao của tình yêu đầu đời. Cô thường ngồi lặng lẽ trong bóng tối, lắng nghe tiếng bước chân quen thuộc của Chu Triết dưới gốc cây cam sau nhà, tiếng lá khô xào xạc dưới chân anh như những tiếng thở dài oán trách vì sự im lặng tàn nhẫn của cô. Cha của An nhiều lần lên tiếng hỏi thăm khi thấy con gái ngày càng héo hon và bỏ bê cả những đĩa nhạc mới nhập về, nhưng cô chỉ đáp lại bằng những nụ cười gượng gạo và lý do ôn thi đại học đang ở giai đoạn nước rút. Sự trốn chạy này không chỉ đơn thuần là việc né tránh một con người, mà là một nỗ lực tuyệt vọng để bảo vệ Lâm Vy trước ca phẫu thuật định mệnh, bởi An biết rằng nếu Vy phát hiện ra sự thật lúc này, trái tim yếu ớt của cô ấy chắc chắn sẽ không thể chịu đựng nổi. Mỗi lá thư Lâm Vy gửi sang từ bệnh viện, chứa chan những lời tâm sự về một tương lai tươi sáng cùng người mình thầm yêu, lại giống như một gông cùm siết chặt lấy cổ họng Thẩm An, khiến cô cảm thấy mình là kẻ tội đồ đang đánh cắp giấc mơ của người khác.
Khoảng cách giữa Thẩm An và Chu Triết ngày càng bị kéo giãn ra một cách tàn nhẫn bởi sự kiên định trong việc im lặng của cô, khiến cho những nỗ lực hàn gắn của anh trở nên vô vọng và đầy cay đắng. Chu Triết không thể hiểu được tại sao sau những lời hứa hẹn dưới cánh đồng hoa cải, An lại đột ngột trở nên lạnh lùng và xa cách như thể họ chưa từng có một quá khứ gắn bó sâu đậm. Anh bắt đầu nghi ngờ rằng có lẽ vết thương về sự dối trá ban đầu đã để lại một vết sẹo quá lớn không thể chữa lành, hoặc có lẽ trái tim của cô gái tiệm đĩa không đủ rộng lượng để dung thứ cho một kẻ bệnh tật mang danh tính giả như anh. Nỗi tuyệt vọng khiến Chu Triết cũng dần rơi vào trạng thái suy kiệt, anh bỏ bê việc uống thuốc và dành cả đêm để vẽ những bức tranh đầy ám ảnh về một cô gái đứng giữa màn sương mù dày đặc của biển Hải Bình. Anh đứng dưới cửa sổ nhà An cho đến khi sương đêm thấm đẫm lớp áo khoác, hy vọng một lần được nhìn thấy ánh đèn từ phòng cô lóe sáng, nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lìm đáng sợ của một căn nhà đang cố tình xua đuổi sự hiện diện của anh ra khỏi cuộc đời họ.
Sự trốn chạy của Thẩm An còn lan sang cả những buổi tụ tập cùng nhóm bạn, cô không còn tham gia vào những buổi dã ngoại ven biển hay những cuộc thảo luận về tương lai đại học mà cô từng rất hào hứng. Cô nhận ra rằng mỗi khi ở cạnh bạn bè, cái tên "Trần Hạo" lại vô tình bị nhắc đến như một huyền thoại của trường, và mỗi lần như thế, tim cô lại thắt lại vì sự mỉa mai của số phận đang trêu đùa tất cả bọn họ. An bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để đi dạo một mình ở những bãi đá hoang sơ xa thị trấn, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng hải âu kêu thảm thiết, để cô có thể tự do bật khóc mà không sợ bị ai bắt gặp. Cô tự hỏi liệu mình có thể chịu đựng tình trạng này được bao lâu nữa, khi mà ca phẫu thuật của Lâm Vy vẫn còn là một chặng đường dài phía trước và tình yêu dành cho Chu Triết vẫn đang âm ỉ cháy trong lồng ngực như một ngọn lửa không thể dập tắt. Thanh xuân của cô gái mười bảy tuổi bỗng chốc trở thành một tấn bi kịch của sự hy sinh và lừa dối, nơi mỗi bước đi đều mang theo sự đau đớn và hối hận về những lựa chọn khắc nghiệt mà định mệnh đã đặt lên vai cô.
Vào một buổi chiều cuối xuân khi mưa phùn bắt đầu rơi nặng hạt, Thẩm An tình cờ bắt gặp Chu Triết đang đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng bách hóa cũ, dáng vẻ anh gầy rộc và xanh xao đến mức khiến cô không khỏi xót xa. Ánh mắt hai người giao nhau trong một tích tắc, và An đã thấy trong đôi mắt của anh một nỗi buồn sâu thẳm xen lẫn sự khẩn cầu được thấu hiểu, nhưng cô đã nhanh chóng quay đi và đạp xe thật nhanh qua màn mưa. Tiếng gọi tên cô lạc lõng giữa tiếng mưa và tiếng sấm rền vang phía chân trời, nhưng An vẫn không ngoảnh lại, cô tự nhủ rằng sự tàn nhẫn lúc này là lòng tốt lớn nhất mà cô có thể dành cho cả ba người. Cô về đến nhà trong tình trạng sũng nước, nhưng nỗi lạnh lẽo từ bên trong tâm hồn còn đáng sợ hơn cái lạnh của nước mưa, cô nhận ra mình đang dần biến thành một người lạ lẫm, một kẻ luôn lẩn trốn sự thật và trốn chạy khỏi chính hạnh phúc của mình. Một chương đời đầy u ám đang bao trùm lấy tiệm đĩa Ký Ức, nơi những bản nhạc không lời giờ đây chỉ còn mang lại sự u sầu và nhắc nhở về một lời hẹn ước đang dần tan biến vào hư không.