MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạy Theo Hạnh PhúcChương 18

Chạy Theo Hạnh Phúc

Chương 18

2,329 từ · ~12 phút đọc

Gào khóc…Tuy chân tay cô vẫn còn lành lặn, cái

mạng nhỏ vẫn còn giữ được nhưng thân thể c*̉a cô lại không thể nhúc

nhích được mới là chuyện nha.

Sáng sớm, An Hòa vừa mở mắt ra, vừa định giơ

chân đá tấm chăn mềm ra thì cảm giác đau nhức đã tập kích toàn thân,

Hạ Viêm, anh là cái tên gian xảo!

Nhớ tới tối hôm qua, một cước đá văng cửa phòng

ra, cánh cửa đáng thương đâm sầm vào tường sau đó dội ngược lại,

chậm rãi khép lại phía sau bọn họ.

Hạ Viêm ném cô trên chiếc giường lớn mềm mại,

cô c*̃ng giống như cánh cửa, nảy lên khỏi giường, “Anh anh anh…Anh đừng

tới đây…” Lúc này người nào đó đã biết sợ hãi, kéo ga giường quấn

quanh người mình, ôm gối trốn ở một góc giường, đôi mắt chăm chú

nhìn vào khuôn mặt càng lúc càng gần mình.

Hạ Viêm đứng trên giường, nhìn cô từ cao xuống

thấp trong vài giây đồng hồ, sau đó…bắt đầu cởi quần.

“Bảo bối đã trống trơn rồi, sao anh có thể

không biết xấu hổ mặc quần áo được?”

Lúc Hạ Viêm cởi quần áo tay chân c*̃ng nhanh gọn

giống như lúc anh cầm súng, tốc độ c*̃ng nhanh thái quá, An Hòa thừa

dịp anh cởi quần áo nghĩ cách bò xuống giường nhưng thân thể vừa di

chuyển được nửa met thì cả người đã bị lôi lại.

Hạ Viêm đè lên, chống lên trán c*̉a cô, nụ cười

vô c*̀ng tà ác, tóc gáy An Hòa sởn cả lên, “Hòa Hòa ngoan nào…” Sau

đó trong nháy mắt cái chăn đơn trên người An Hòa bị rút ra, da thịt

màu đồng không có trở ngại gì dán lên thân thể trắng như tuyết c*̉a

cô.

“Hic…hic…đừng…đầu hàng…” Đầu óc An Hòa choáng

váng, thân dưới tê dại trướng đau khó chịu, cái miệng nhỏ nhắn hồng

hào mấp máy càng khiến cho nhiệt tình c*̉a Hạ Viêm tăng vọt.

Lưỡi c*̉a Hạ Viêm kéo dài một đường dọc theo

gương mặt tinh tế c*̉a cô, rồi đến xương quai xanh, mút hôn liếm cắn,

không buông tha một chỗ nào, bàn tay c*̃ng không nhàn rỗi, nắm lấy

khuôn ngực cao ngất c*̉a cô, nặng nề vuốt ve, “Ngoan…gọi tên anh đi.”

“Hạ Viêm… Hạ Viêm… Hạ Viêm…”

“Ngoan quá…cái này cho em!” c*̀ng với tiếng khóc

hô cầu xin tha thứ c*̉a cô, Hạ Viêm nâng người lên, hai tay cố định vòng

eo c*̉a cô, không chút do dự bắt đầu hung mãnh ra vào.

c*̃ng không lâu sau, thân thể An Hòa đột nhiên bắt

đầu căng cứng, cả phần eo cong lên trên, cứ như vậy mà run rẩy cho ra.

Hạ Viêm nhắm mắt lại, hưởng thụ tầng tầng

khoái cảm lúc cô co rút, sau đó gian nan rút ra, c*́i người hôn lên đôi

môi khẽ nhếch lên c*̉a cô, “Nhiều thật…Hòa Hòa ra thật nhiều…”

An Hòa hét lên một tiếng, hai tay che mặt lại.

Hạ Viêm chỉ giới hạn cho cô nghỉ ngơi trong vài

phút. Mấy phút sau, anh mò lên hai chân c*̉a cô, quấn nó quanh lưng

mình, tiến vào chỗ sâu nhất c*̉a cô một lần nữa.

“Hic…Sao anh…sao lại nữa chứ?”

Hạ Viêm buồn cười nhìn cô đầy sát khí lau nước

mắt, dỗ dành: “Anh vẫn chưa ra mà, sao có thể chấm dứt được chứ?”

Cô nhóc rất tuyệt vọng, “…khi nào mới có

thể…có thể…”

Hạ Viêm vừa cử động vừa ghé sát vào tai cô,

nói một câu làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a An Hòa đỏ hồng lên ngay

lập tức.

“Không…không cần phải…”

Ánh mắt tên đàn ông kia lại vô tội, “Vậy c*̃ng

không còn cách nào, chỉ có thể nhìn xem khi nào thì nó chơi đủ…”

Người bị bắt nạt ngay cả cơ hội khiếu nại

c*̃ng không có, uất ức bĩu môi, sợ hãi vươn tay ra ôm cổ người đàn

ông, nương theo sức c*̉a anh mà ngồi dậy.

Hai chân chống lên giường, cả người ngồi xổm

trên cơ thể người đàn ông, cánh tay treo trên cổ người đàn ông, An Hoa

rất gian nan dịch mông lên, sau đó…không thể đi xuống!

“Em…không biết!” Giọng nói trong veo kèm thêm một

chút khàn khàn, người nào đó nghe được lại cảm thấy đúng là rất

phong tình vạn chủng.

Hạ Viêm nhịn quá lâu rồi, hiện giờ thật sự

không có kiên nhẫn chậm rãi chỉ dạy cô nữa, vì vậy anh tự tay nâng cô

lên, thân thể không thể chờ đợi được thả cô xuống.

Tư thế như vậy khiến cho Hạ Viêm càng thêm có

cảm giác, mỗi một lần đều sâu đến nỗi như muốn xuyên qua cô. Ánh mắt

Hạ Viêm ngày càng điên cuồng, không để ý đến lời cầu xin tha thứ c*̉a

cô, mạnh mẽ đâm vào cơ thể cô, cuối c*̀ng đè cô xuống, chống đỡ lấy

cô phun ra dòng nhiệt nóng đã tích tụ bấy lâu, An Hòa ngửa đầu lên,

bị dòng nhiệt c*̉a anh đưa đến cao trào một lần nữa.

Nhẹ nhàng ôm lấy thân thể c*̉a cô, đặt cô nằm

lên trên giường, vẻ mặt Hạ Viêm thỏa mãn chậc lưỡi, “Hôm nay bỏ qua

cho em nha…”

An Hòa yên tâm.

“Sau này bổ sung sau vậy.”

An Hòa cảm thấy đầu hơi đau.

“Thể lực quá kém, sau này mỗi ngày phải dậy

chạy bộ với anh!”

Đầu An Hòa càng đau hơn.

“Như vậy thì mỗi đêm chúng ta mới có thể làm

vài lần được.”

An Hòa đã triệt để bất tỉnh.

Rốt cuộc vẫn không thể nào ngả bài với An Vũ,

sau đêm hai người triền miên Hạ Viêm đã gấp đến độ sắp điên lên c*̀ng

bọn người David lên máy bay. Trước khi đi, anh dịu dàng dặn dò, “Ngoan

ngoãn ở nhà chờ anh về, nhớ rõ phải nhớ đến anh, nghe chưa?”

An lúa nhu thuận gật đầu, ôm anh không muốn buông tay.

David đứng một bên chịu không được dáng vẻ này

c*̉a hai người, kéo Hạ Viêm lên máy bay.

Trên máy bay, David bắt chéo chân, cầm trong tay

một thanh chủy thủ màu bạc, tùy ý vuốt ve, “Giáo phụ mafia bị ám

sát, bọn họ hoài nghi là do chúng ta giở trò quỷ, muốn liều mạng

với chúng ta. Nhưng mà hiện giờ người thừa kế c*̉a bọn họ không chịu

về tiếp nhận, tạm thời bọn họ không rảnh bận tâm đến chúng ta. Vậy

chúng ta có cần…tiên hạ thủ vi cường không?!” (ý nói ra tay trước để

giành lợi thế)

Hạ Viêm lười biếng dựa vào lưng ghế, nghe vậy

thì nhíu mày, “Nói như vậy thật sự là do chúng ta làm? Mà tôi lại

không biết?”

Ánh mắt Thiệu Tử Bác và David đều bắn về

phía Hạ Sí đang nhàn nhã hát một điệu dân gian. Hạ Sí cảm nhận

được ánh mắt c*̉a mọi người, không đứng đắn cười ầm lên, “Là em làm

đó, dạo này quá nhàm chán…”

Hạ Viêm thở dài, “Anh không hề muốn em bước vào

con đường giao du với những kẻ xấu này…”

Hạ Sí vẫn giữ dáng vẻ cà lơ phớt phơ như c*̃,

nói một câu làm ấm lòng Hạ Viêm, “Anh bảo vệ em 24 năm, hiện giờ anh

đã tìm được cuộc sống mới rồi, làm em trai sao có thể không thành

toàn cho anh chứ, c*̃ng đã đến lúc em nên tiếp nhận rồi…”

Hạ Viêm hơi giật mình nhìn anh ta, “Anh nghĩ em

chỉ muốn giúp anh…”

“Hứ…” Hạ Sí vui vẻ cười, “Không! Em muốn thay

thế anh!”

“Anh, muốn ở bên cạnh cô ấy thì phải biến mình

trở nên đơn giản một chút, chẳng lẽ anh muốn dùng bàn tay đầy máu

tanh ôm cô ấy ngủ sao?”

Hạ Viêm trầm mặc.

David c*̀ng Triệu Tử Bác lại cuống lên, David

dùng tiếng Anh chuẩn líu ra líu ríu: “Cậu muốn để anh ấy rút khỏi?

Nhưng mà việc này rất nguy hiểm cậu có biết không? Làm không tốt thì

ngay cả mạng c*̃ng mất!”

Hạ Viêm miệng như ngậm một cây tăm không biết

lấy từ đâu, Hạ Sí nhìn anh trai mình hỏi: “Đáng không?”

Ánh mắt Hạ Viêm nhìn về phía cửa sổ, trước

mắt hiện lên khuôn mặt mỉm cười đáng yêu tinh nghịch kia, giọng nói vô

c*̀ng nhu hòa, “Đương nhiên đáng giá.”

Vừa đi vào văn phòng thì thuộc hạ đã báo cáo,

“Vừa rồi mới nhận được tin tức, người thừa kế tổ chức Mafia ngày

hôm nay đã đến Italy.”

Thiệu Tử Bác trầm giọng hỏi: “Là ai?”

“…nghe nói chỉ mới 21 tuổi, còn là một sinh

viên, tư liệu c*̣ thể thì không rõ lắm.”

David cười không thèm đếm xỉa đến, “Cái gì hả,

thì ra chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa.”

Hạ Viêm mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế salon

rộng thùng thình, bưng ly chocolate nóng hổi lên, nói: “Cậu không thể

chỉ nhìn vẻ bề ngoài, ba đứa con c*̉a vợ chính lão giáo phụ kia

không chọn đứa nào lại chỉ chọn một đứa con riêng, nhất định là có

nguyên nhân, không thể xem thường cậu ta.” (giáo phụ ý chỉ thủ lĩnh

tố chức mafia)

Buổi tối, Hạ Viêm trò chuyện với An Hòa qua

điện thoại, nằm trên giường thật lâu không thể chìm vào giấc ngủ.

Chuyện Hạ Sí nói anh c*̃ng đã từng nghĩ đến. Anh hy vọng có thể

trải qua cuộc sống bình thường c*̀ng An Hòa, giống như những đôi tình

nhân khác, mỗi ngày đưa cô đến trường hoặc đi làm, cuối c*̀ng tuần

tận hưởng thế giới c*̉a hai người, đợi cô lớn hơn một chút thì hai

người có thể kết hôn, sau đó sinh vài đứa trẻ đáng yêu, sống một

cuộc sống như anh từng mơ ước.

Nhưng mà, cô lương thiện như vậy, một ngày nào

đó sẽ không cảm thấy vui vẻ bởi mùi máu tươi trên người anh, anh không

muốn chuyện như vậy xảy ra, anh hy vọng cô cảm thấy hạnh phúc khi ở

bên cạnh anh.

Nhưng từ nhỏ anh đã mang vận mệnh như vậy, nói

từ bỏ làm sao dễ dàng như vậy, từ khi anh 12 tuổi đã bắt đầu giết

người, nhiều năm qua đã tích lũy nhiều ân oán như vậy, khi tổ chức

đổi chủ, kẻ thù biết anh muốn chậu vàng rửa tay, như vậy có nghĩa

là tất cả ân oan đều phải chấm dứt trong một thời gian ngắn.

Anh không thể nắm chắc có thể đối phó với

đồng thời nhiều người như vậy, dù cho dốc hết toàn bộ lực lượng,

anh c*̃ng không nhất định có thể triệt để từ bỏ trong một ngày nào

đó. Đây chính là chỗ anh do dự, nếu như anh chết, vậy cô phải làm sao

đây.

******

Nhưng nhiều ngày liên tiếp Hạ Viêm không hề nhận

được bất kì một lá chiến thư công khai hay bí mật nào từ tổ chức

Mafia, bọn người Thiệu Tử Bác vốn vẫn đang ở trong trạng thái đề

phòng cao độ c*̃ng thấy nghi hoặc, theo lí mà nói thì sau khi người

mới thừa kết chức vị giáo phụ thì chuyện đầu tiên phải làm là báo

thù cho lão Denaro, dù cho đứa con trai c*̉a lão Denaro này không thích

ba c*̉a mình nhưng xem như là để c*̉ng cố vị trí hắn c*̃ng không thể

không có hành động gì.

Đáp án nhanh chóng được công bố.

Vệ sĩ được sắp xếp bên cạnh An Hòa thông báo

tin tức An Hòa bị bắt cóc. Vệ sĩ Hạ Viêm sắp xếp bên cạnh An Hòa

công khai và bí mật có 18 người, mỗi người đều là cao thủ. Nhưng đến

cuối c*̀ng chỉ còn lại một người, Hạ Viêm đã hiểu, không phải tên vệ

sĩ này có năng lực mà là đối phương giữ lại một người để truyền

tin cho Hạ Viêm.

Hạ Viêm đứng bên cửa sổ lạnh lùng cười, một

đám đàn ông đứng trước bàn làm việc mỗi người hai mặt nhìn nhau,

không phải đại ca đang gấp đến độ đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy

hoặc là nổi trận lôi đình sao?

“Đại…đại ca…” David lắp bắp gọi người đàn ông

im lặng như một bức tượng điêu khắc, phản ứng c*̉a anh thật sự là

không hề bình thường nha.

Hạ Sí thở dài, “Cho nên mới nói dùng thủ đoạn

nào để báo thù không liên quan gì đến số tuổi cả, mấu chốt là đầu

óc! Chuyện c*̉a chị dâu chúng ta đã dùng những biện pháp giữ bí mật

nghiêm ngặc mà hắn c*̃ng vẫn tìm được.”

Lúc này Hạ Viêm vẫn không nói tiếng nào đột

nhiên mở miệng, giọng nói lãnh lẽo cực độ, anh nói: “Trình Liệt!”

“Hả?” Đang gặp phải chuyện này anh lại nhắc

đến tình địch c*̉a mình làm gì, không phải đầu bị choáng rồi chứ?

Hạ Viêm không lên tiếng, lông mày nhíu chặt lại,

đã sớm nghĩ đến gương mặt đó ba phần tư trông giống Denaro, 21 tuổi,

lại từng trải qua huấn luyện ở “Ám”, ngày hôm đó giọng điệu lại tự

tin như vậy… Tất cả đã chứng minh Trình Liệt chính là con trai c*̉a

Denaro mới trở thành người thừa kế chức giáo phụ.

Cậu

ta đang thật sự báo thù, nhưng không phải cho ba cậu ta mà là cho tình

yêu c*̉a cậu ta.