MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Cho Phép Em Làm LoạnChương 8: Bí mật của Mèo Lười bị bại lộ

Chỉ Cho Phép Em Làm Loạn

Chương 8: Bí mật của Mèo Lười bị bại lộ

519 từ · ~3 phút đọc

Dù sống chung khá hòa thuận, nhưng Tô Miên vẫn luôn canh cánh việc giấu giếm thân phận họa sĩ truyện tranh "Mèo Lười". Cô thường đợi Tô Thần vào phòng làm việc hoặc đi ngủ mới dám lén lút vẽ tiếp.

Một buổi tối, Tô Thần phải đi tiếp khách về muộn. Tô Miên tranh thủ cơ hội, bày biện bản vẽ ra khắp phòng khách. Cô đang vẽ đến đoạn cao trào: Nam chính (dựa trên hình mẫu Tô Thần) đang ép nữ chính vào tường, ánh mắt tràn đầy tình ý. Cô say sưa vẽ đến mức không nghe thấy tiếng mật mã cửa kêu "tít tít".

Tô Thần bước vào, hơi men nhẹ khiến anh có chút phóng khoáng hơn thường ngày. Anh thấy cô gái nhỏ đang ngồi bệt dưới đất, tóc tai bù xù, miệng lẩm bẩm: "Đúng rồi, ánh mắt phải gợi tình hơn chút nữa, cởi thêm một chiếc cúc áo nữa nào sếp ơi..."

Tô Thần đứng sau lưng cô, giọng trầm thấp vang lên: "Cởi chiếc cúc nào? Cần tôi thị phạm cho em không?"

Tô Miên suýt thì rụng tim, cô vội vàng định úp bảng vẽ xuống nhưng đã muộn. Tô Thần đã cầm lấy nó, nhìn chằm chằm vào bức vẽ.

Không gian như đóng băng. Tô Miên nhắm mắt chờ đợi một cơn thịnh nộ vì tội bôi nhọ hình ảnh lãnh đạo. Nhưng không, anh chỉ im lặng hồi lâu rồi hỏi một câu không liên quan: "Tôi trong mắt em... là kiểu người háo sắc như thế này sao?"

Tô Miên lí nhí: "Dạ không... đây là nghệ thuật sáng tạo ạ. Fan thích kiểu 'ngoài lạnh trong nóng' như thế này..."

Tô Thần trả lại bảng vẽ cho cô, bỗng nhiên tiến lại gần, ép cô lùi sát vào ghế sofa, đúng y hệt tư thế trong tranh. Anh chống tay sang hai bên, hơi thở nồng nàn mùi rượu vang vây lấy cô: "Vậy họa sĩ Tô có muốn biết, 'trong nóng' thật sự là như thế nào không?"

Tô Miên cảm thấy toàn thân mình nhũn ra, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy anh không còn là vị sếp tổng xa cách, mà là một người đàn ông đang khao khát tình yêu.

"Sếp... anh say rồi." – Cô khẽ đẩy ngực anh, nhưng tay lại không nỡ dùng sức.

Tô Thần nhìn vào đôi môi hồng nhuận đang run rẩy của cô, anh cúi đầu xuống, môi chỉ cách môi cô vài milimet thì dừng lại. Anh thở dài, tựa đầu vào vai cô: "Ừ, tôi say rồi. Nên tối nay em hãy để tôi làm loạn một chút..."

Anh cứ thế tựa vào vai cô mà ngủ thiếp đi. Tô Miên ngồi đờ đẫn, tay vẫn cầm bảng vẽ nhưng tâm hồn đã bay đi đâu mất. Cô nhận ra, bản hợp đồng này không chỉ đơn giản là diễn kịch nữa. Cô bắt đầu sợ ngày hợp đồng kết thúc, sợ phải rời khỏi cái hang đá ấm áp này, và sợ... mất đi "đại ma vương" của riêng mình.