MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Mình Em Rực RỡChương 15: LỜI TỰ SỰ DƯỚI ÁNH TRĂNG

Chỉ Mình Em Rực Rỡ

Chương 15: LỜI TỰ SỰ DƯỚI ÁNH TRĂNG

728 từ · ~4 phút đọc

Sự kiện kết thúc, Lục Cận Ngôn đưa Nhã Tịnh về nhà. Thay vì về căn hộ của cô, anh lại lái xe lên một ngọn đồi ngoại ô, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố rực rỡ ánh đèn.

Gió đêm thổi lồng lộng, mái tóc bạc của Lục Cận Ngôn tung bay trong gió. Anh tựa lưng vào mui xe, nhìn xuống thành phố ồn ào phía dưới, vẻ mặt đượm buồn. Nhã Tịnh đứng cạnh anh, cô cảm nhận được sự cô đơn ẩn sâu trong tâm hồn của người đàn ông quyền lực này.

"Anh có mệt không?" Nhã Tịnh khẽ hỏi.

Lục Cận Ngôn quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu lại: "Mệt chứ. Trong cái vòng tròn này, ai cũng đeo mặt nạ. Chỉ khi ở bên em, tôi mới cảm thấy mình là Hạ Nhiên của mười năm trước."

Nhã Tịnh mỉm cười buồn: "Nhưng em giờ đây không còn là cô bé nhút nhát ở Thanh Vân nữa rồi. Em đã biết sợ dư luận, biết lo lắng cho danh tiếng của anh..."

"Tôi không cần danh tiếng đó nếu nó khiến em phải chịu uất ức." Lục Cận Ngôn đột nhiên nắm lấy vai cô, xoay người cô lại đối diện với mình. "Nhã Tịnh, em có biết tại sao tôi lại chọn mái tóc này không? Thực ra bác sĩ nói tôi có thể nhuộm lại màu đen để trông bình thường hơn."

Nhã Tịnh lắc đầu, cô luôn tò mò về mái tóc bạc kỳ ảo của anh.

"Vì đêm đó ở Thanh Vân, em đã nói tóc tôi giống như những vì sao. Tôi muốn giữ lại màu tóc này để mỗi khi nhìn vào gương, tôi đều nhớ rằng đã từng có một cô gái nhỏ không hề sợ hãi tôi, không gọi tôi là quái vật."

Nhã Tịnh xúc động đến mức nghẹn ngào. Hóa ra mười năm qua, cô là sợi dây duy nhất kết nối anh với thế giới này.

"Cận Ngôn, em... em cũng chưa từng quên anh. Mỗi bộ phim anh đóng, em đều xem không dưới mười lần. Em cố gắng vào showbiz cũng chỉ để được đứng gần anh một chút."

Dưới ánh trăng thanh khiết, hai tâm hồn cô đơn bấy lâu nay bỗng chốc tìm thấy tiếng nói chung. Khoảng cách giữa họ dường như đã bị xóa nhòa. Lục Cận Ngôn nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhuận của Nhã Tịnh, hơi thở của anh dần trở nên dồn dập. Nhã Tịnh cũng cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, cô khẽ nhắm mắt lại, chờ đợi một điều gì đó.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Nhã Tịnh vang lên phá vỡ không gian yên bình. Là chị Lan gọi đến với giọng hoảng loạn:

"Nhã Tịnh! Em vào xem mạng ngay đi! Có người tung ảnh em và Lục Ảnh đế vào khách sạn tối qua! Mọi người đang nói em là tiểu tam phá hoại hôn ước nhà họ Lục và họ Hoa!"

Nhã Tịnh như bị dội một gáo nước lạnh, cô lập tức đẩy Lục Cận Ngôn ra. Sự sợ hãi và thực tế tàn khốc lại ập đến.

"Lục tiền bối... chúng ta... chúng ta không thể." Cô lùi lại, đôi mắt tràn đầy sự hoảng loạn. "Nếu tiếp tục, sự nghiệp của anh sẽ tiêu tan mất."

Lục Cận Ngôn nhìn bàn tay vừa hụt hẫng trong không trung, đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên vẻ đau đớn và cả sự quyết liệt.

"Sự nghiệp tiêu tan thì đã sao? Nhã Tịnh, em vẫn không tin tôi có thể bảo vệ em sao?"

Nhã Tịnh lắc đầu, nước mắt lã chã rơi: "Không phải em không tin anh, mà là em không muốn là người phá hủy anh. Hãy để em tự giải quyết chuyện này."

Cô chạy nhanh về phía chiếc xe taxi vừa gọi, để lại Lục Cận Ngôn đứng một mình trên ngọn đồi lộng gió. Mái tóc bạc của anh trông cô độc hơn bao giờ hết. Anh biết, để có được tình yêu của cô gái nhút nhát nhưng kiên cường này, anh phải dọn sạch mọi rào cản từ gia đình và dư luận. Và quan trọng nhất, anh phải làm cho cô đủ tự tin để tin rằng, cô chính là người duy nhất rực rỡ trong lòng anh.