Chuyển đến căn nhà mới, cuộc sống của tôi thoải mái đến mứckhông thể tưởng tượng được.
Mỗi ngày đều ngủ đến khi tự tỉnh, thức dậy đã có người giúpviệc chuẩn bị sẵn bữa sáng. Ăn xong lại cùng mẹ
dạo quanh vườn, hôm nào nắng đẹp còn lên sân thượng bơitrong hồ bơi riêng.
Cao Văn Cảnh ngày nào cũng nghĩ đủ trò tặng quà lấy lòng, vừachiều tôi, vừa lấy điểm với mẹ vợ tương lai:
nào là bóp chân, rửa chân, trồng hoa, làm vườn – chỉ thiếunước xăm chữ “chó trung thành” lên trán là đủ
combo.
Tôi dần dần cảm nhận lại được cảm giác được yêu, được nuôngchiều. Chuyện chúng tôi quay lại bên nhau
cũng tự nhiên như nước chảy mây trôi.
Tất nhiên, tôi không phải dạng “nằm chơi hưởng phúc”. Trướcđây tôi là chuyên viên phân tích đầu tư, giờ
vẫn vậy – mỗi ngày đều theo dõi biến động thị trường chứngkhoán.
Nhờ vào đoạn ký ức đặc biệt ấy, tôi đã biết trước những cổphiếu nào sẽ tăng, thế là tôi âm thầm mua vào, chờ
đến lúc sắp rớt giá thì nhanh tay bán ra.
Dựa vào việc chơi chứng khoán, tôi đã kiếm hơn ba chục triệu,dần nổi tiếng trong giới đầu tư.
Nhưng lắm tiền thì hay dính thị phi. Lý Cường không biếtnghe ngóng từ đâu, biết tôi từng trúng tám trăm
triệu, lại còn nghe nói tôi kiếm được vài chục triệu từ chứngkhoán, hắn ghen tị đến phát cuồng.
Hắn bắt đầu gọi điện, nhắn tin quấy rối liên tục.
Tôi không nghe máy, chặn số. Hắn liền đổi số, spam tới tấp:
“Tôn Lượng, có phải cô lên kế hoạch từ trước rồi không? Vừatrúng số là đòi ly hôn?
Tôi nói cho cô biết, tám trăm triệu đó có phần của tôi, côkhông được giữ một mình!
Cả tiền cô đầu tư chứng khoán cũng là dùng tiền của tôi, phảichia một nửa cho tôi!”
“Không nghe máy à? Đang ngủ với thằng bồ chắc? Cô thật kinhtởm, cầm tiền của tôi đi nuôi trai!”
“Trả lời đi! Trả lời! Trả lời!”
“Cứ chờ đấy! Tôi đã nộp đơn kiện lên tòa rồi, đợi mà bồi thườngđi!”
Vài ngày sau, tôi thực sự nhận được giấy triệu tập từ tòaán.
Tôi nhìn vào yêu cầu khởi kiện của hắn… bật cười thành tiếng.
Ba ngày sau, tôi dẫn theo luật sư nổi tiếng mình đã mời thamdự phiên tòa.
Lý Cường và Vương Thiến ngồi ở bên nguyên đơn, mặt mũi đầycăm phẫn như thể tôi là tội phạm giết người
không bằng.
Tôi diện chiếc đầm hàng hiệu cao cấp, trang điểm tinh tế, đượcCao Văn Cảnh hộ tống tới tòa, cả người đều
toát lên sự thảnh thơi, kiêu hãnh.
Tôi đảo mắt nhìn quanh hàng ghế khán giả – tốt, phóng viêngiải trí tôi cài sẵn đã ngồi ngay bên dưới, sẵn sàng
“ghi hình” buổi diễn này.
Phiên tòa bắt đầu, thẩm phán yêu cầu bên nguyên nêu rõ yêu cầukhởi kiện và đưa ra bằng chứng.
Lý Cường hắng giọng, đọc to bản yêu cầu:
“Tôi yêu cầu bị đơn trả lại toàn bộ tài sản chung trong hônnhân kèm theo lợi nhuận đầu tư chứng khoán là hai
mươi triệu, đồng thời bồi thường tổn thất tinh thần cho tôimột triệu.”
Phía dưới khán phòng lập tức xôn xao: