Trong cuộc đời của mỗi đứa trẻ ở hẻm số 42, luôn có một thời điểm mà thực tại trở nên quá chật chội đối với trí tưởng tượng. Đó là cái ngày mà tôi nhận ra rằng việc làm một đứa trẻ ngoan, biết vâng lời và đi ngủ trưa đúng giờ là một sự lãng phí khủng khiếp đối với một nhân tài có khả năng xoay chuyển vận mệnh thế giới. Tôi quyết định mình phải trở thành một siêu anh hùng.
Kế hoạch này được nhen nhóm sau khi tôi xem xong một bộ phim hoạt hình về những người mặc quần lót ra ngoài quần dài và có khả năng bay lượn trên các tòa cao ốc. Tôi đem ý tưởng này bàn với thằng Tèo "triết gia". Nó nhìn tôi bằng ánh mắt soi xét, đẩy gọng kính cận rồi phán một câu xanh rờn:
"Bin này, mày có biết tại sao các siêu anh hùng luôn phải che mặt không? Không phải để giấu danh tính đâu. Mà là vì họ sợ bị mẹ bắt về đi tắm khi đang dở trận đánh nhau với quái vật đấy. Một siêu anh hùng mà bị mẹ xách tai lôi về trước mặt bàn dân thiên hạ thì còn gì là uy tín nữa."
Tôi gật gù đắc ý. Hóa ra làm siêu anh hùng cũng cần có chiến thuật né tránh phụ huynh. Chúng tôi quyết định thành lập "Liên minh Công lý Hẻm số 42". Tôi là Siêu nhân Đỏ (vì có cái áo thun màu đỏ hơi sờn vai), thằng Tèo là Người Dơi (vì nó có bộ mặt lúc nào cũng hình sự và hay thích ngồi trong bóng tối), còn con Tí "điệu" thì bị ép làm Wonder Woman (dù nó chỉ muốn làm công chúa để được mặc váy xòe).
"Bây giờ chúng ta phải làm gì?" – Tôi hừng hực khí thế hỏi.
Tèo lấy một cành cây, vẽ một vòng tròn lớn lên nền đất:
"Việc đầu tiên của siêu anh hùng không phải là cứu thế giới, mà là chế tạo trang phục. Một anh hùng không có áo choàng thì cũng chỉ là một thằng nhóc đang đi lạc thôi. Áo choàng là biểu tượng của sự thách thức trọng lực."
Thế là chúng tôi bắt đầu cuộc tìm kiếm vật liệu vĩ đại. Tôi lén vào buồng, lấy trộm chiếc khăn trải bàn màu đỏ của mẹ. Thằng Tèo dùng một chiếc bao tải cũ cắt lỗ để làm áo khoác. Con Tí thì dùng những chiếc ruy băng buộc tóc kết thành một dải lụa đầy màu sắc. Khi chúng tôi thắt những chiếc "áo choàng" đó lên cổ, cảm giác như một luồng sức mạnh siêu nhiên chạy dọc sống lưng. Tôi thấy mình không còn là Cu Bin hay đi bậy sau gốc cây chuối nữa, tôi là cứu tinh của nhân loại.
"Nhiệm vụ đầu tiên: Giải cứu con mèo nhà bà Năm đang bị kẹt trên mái nhà!" – Tôi ra lệnh.
Thực tế là con mèo đó chỉ đang nằm ngủ trưa một cách bình yên, nhưng dưới lăng kính siêu anh hùng, nó đang lâm nguy và cần sự giúp đỡ khẩn cấp. Chúng tôi kéo nhau đến dưới gốc cây bàng gần nhà bà Năm. Tôi bắt đầu trèo lên, chiếc khăn trải bàn đỏ tung bay trong gió (thực ra là nó cứ vướng vào cành cây làm tôi suýt ngã mấy bận).
"Bin, cẩn thận! Coi chừng quái vật trọng lực!" – Tèo đứng dưới hét lên.
Khi tôi vừa chạm được vào đuôi con mèo, nó giật mình, tặng cho tôi một vết cào dài trên tay rồi nhảy phóc sang mái nhà khác một cách nhẹ nhàng. Tôi đứng chênh vênh trên cành cây, nhận ra rằng siêu anh hùng có thể có áo choàng, nhưng mèo thì có móng vuốt và kỹ năng leo trèo tốt hơn gấp bội.
"Nhiệm vụ thất bại!" – Tèo ghi chép vào cuốn sổ tay tưởng tượng – "Kết luận: Kẻ thù lớn nhất của siêu anh hùng không phải là ác nhân, mà là sự vô ơn của các nạn nhân."
Chưa kịp thực hiện nhiệm vụ thứ hai là "trừng trị" thằng lợn hàng xóm hay bắt nạt lũ trẻ, thì một thế lực bóng tối thực sự đã xuất hiện. Đó là tiếng gọi thất thanh của mẹ tôi vang lên từ đầu hẻm:
"BIN! VỀ ĂN CƠM! CÁ KHO NGUỘI HẾT RỒI!"
Tiếng gọi đó giống như một loại vũ khí tầm nhiệt, nó xuyên qua mọi lớp áo choàng, đánh tan mọi lý tưởng cao đẹp. Tôi đứng khựng lại. Một bên là sứ mệnh bảo vệ công lý, một bên là bát cơm trắng với cá kho tộ và đĩa rau muống luộc.
"Tèo, tao phải đi rồi. Mẹ tao gọi." – Tôi lí nhí, cảm thấy mình thật hèn nhát.
Tèo nhìn tôi, đôi mắt sau lớp kính cận bỗng trở nên cảm thông lạ lùng:
"Mày thấy chưa? Tao đã bảo rồi. Bữa cơm chiều chính là điểm yếu chí mạng của tất cả các siêu anh hùng trên thế giới này. Không có ai có thể chống lại một cái bụng đói và một người mẹ đang cầm roi."
Tôi tháo chiếc khăn trải bàn đỏ, cuộn tròn lại giấu vào trong áo rồi lủi thủi đi về. Khi bước vào bếp, nhìn thấy mẹ đang tất bật dọn bát đũa, tôi bỗng nhận ra mẹ mới thực sự là người có siêu năng lực. Mẹ có thể biến một con cá nục khô khốc thành một món ăn ngon tuyệt, có thể tìm thấy chiếc tất bị mất tích của tôi trong vòng ba giây, và đặc biệt là có thể phát hiện ra mọi lời nói dối chỉ bằng một cái nhìn.
"Sao cổ con đỏ lựng thế kia? Lại lấy khăn trải bàn làm áo choàng hả?" – Mẹ hỏi mà không cần nhìn lên.
Tôi đứng hình. Đúng là một siêu năng lực đáng sợ.
Ngày hôm đó, Liên minh Công lý tan rã trong im lặng. Tôi ngồi ăn cơm, lòng tràn đầy suy tư. Hóa ra, việc cứu thế giới có thể đợi đến ngày mai, nhưng việc làm đầy cái dạ dày thì không thể trì hoãn. Tôi nhận ra một chân lý phũ phàng: siêu anh hùng cũng cần phải có người lo cho cái bụng.
Lớn lên rồi, tôi mới thấy cái "bữa cơm chiều" ngày ấy vẫn luôn là thứ quyền lực nhất chi phối cuộc đời chúng ta. Bây giờ, tôi không còn mặc áo choàng đỏ, tôi mặc áo sơ mi thắt cà vạt. Tôi cũng đang thực hiện những "nhiệm vụ" quan trọng như chạy đua với tiến độ công việc, đối đầu với khách hàng khó tính, hay cố gắng giải cứu bảng cân đối kế toán của công ty. Tôi cũng tưởng mình đang làm những điều vĩ đại.
Nhưng cũng giống như năm xưa, chỉ cần một cuộc điện thoại của vợ: "Anh nhớ về sớm nhé, hôm nay có món sườn xào chua ngọt con thích", là mọi hào quang nghề nghiệp bỗng chốc trở nên lu mờ. Chúng ta, những người trưởng thành, rốt cuộc cũng chỉ là những siêu anh hùng lỗi thời đang cố gắng chống chọi với thế giới bên ngoài, để rồi cuối ngày chỉ mong được rũ bỏ lớp "áo giáp" công việc và trở về bên mâm cơm ấm cúng.
Thằng Tèo giờ đây là một doanh nhân thành đạt, nó hay nói về tầm nhìn và sứ mệnh. Nhưng có lần nó tâm sự với tôi:
"Bin này, thỉnh thoảng tao thấy mình giống hệt cái hồi tụi mình làm siêu anh hùng hẻm 42. Tao cứ tưởng tao đang cứu vãn cả một tập đoàn, nhưng thực ra tao chỉ đang cố kiếm đủ tiền để mua cho con tao một cái áo choàng thật tốt, để nó có thể chơi cái trò mà tụi mình từng thất bại. Mà lạ thật, càng lớn, cái 'bữa cơm chiều' càng trở nên xa xỉ. Có khi tao làm việc đến đêm, chỉ ăn vội bát mì tôm, và bỗng thấy thèm tiếng gọi của mẹ đến cháy lòng."
Tôi hiểu cảm giác của nó. Người lớn chúng ta đã học được cách bay lượn trong thế giới tài chính, học được cách chiến đấu với quái vật thị trường, nhưng chúng ta lại đánh mất đi cái đặc quyền được "thất bại vì một bữa cơm". Chúng ta không còn ai để gọi về ăn đúng giờ, không còn ai xách tai nhắc nhở chúng ta rằng: "Dù thế giới có sụp đổ, thì việc đầu tiên vẫn là phải ăn cơm đã con ạ."
Tại sao trẻ con lại dễ dàng từ bỏ lý tưởng vĩ đại chỉ vì một bát cá kho? Có lẽ vì chúng biết rằng, tình yêu thương và hơi ấm trong gian bếp mới là thứ thực sự vận hành thế giới này, chứ không phải những cú đấm hay những tia laser từ mắt. Trẻ con hiểu một điều mà người lớn chúng ta thường quên mất: đỉnh cao nhất của sự vĩ đại chính là việc được sống bình yên trong vòng tay của những người yêu thương mình.
Tôi nhìn con trai mình, nó cũng đang dùng chiếc chăn mỏng buộc lên cổ và nhảy từ ghế sofa xuống đất, miệng hét lên: "Con là người nhện!". Tôi không ngăn cản, cũng không cười nhạo sự ngây ngô của nó. Tôi chỉ lặng lẽ đi vào bếp, phụ vợ nhặt rau. Tôi muốn mâm cơm tối nay thật tươm tất, để khi con tôi mệt nhoài sau những trận chiến ảo tưởng, nó sẽ thấy một "cứu cánh" thực sự đang chờ đợi ở đây.
Thế giới ngoài kia có thể cần những siêu nhân để giải cứu, nhưng trong căn nhà nhỏ này, con tôi chỉ cần một người ba biết kho cá và một người mẹ biết dỗ dành.
Tôi chợt nhận ra, những người mẹ chính là những siêu anh hùng thực sự mà không bao giờ cần áo choàng. Họ chiến đấu với thời gian, với sự thiếu thốn, với những nỗi lo toan cơm áo gạo tiền hằng ngày để giữ cho "ngân hàng hạnh phúc" của chúng tôi luôn đầy ắp. Họ thầm lặng hơn mọi anh hùng trong phim ảnh, nhưng chiến công của họ là nuôi lớn những đứa trẻ biết yêu thương và biết trân trọng giá trị của gia đình.
Nghĩ đến đây, tôi thấy chiếc khăn trải bàn đỏ năm xưa bỗng trở nên thiêng liêng lạ kỳ. Nó không giúp tôi bay lên, nhưng nó đã che chở cho những giấc mơ đẹp nhất của tôi. Nó là chứng nhân cho một thời mà tôi đã dám nghĩ mình vĩ đại, và cũng là chứng nhân cho khoảnh khắc tôi hiểu ra thế nào là sự bình dị quý giá.
Đôi khi, tôi vẫn muốn được một lần nữa thắt chiếc áo choàng đỏ ấy vào cổ, đứng dưới gốc cây bàng và hô vang khẩu hiệu của Liên minh Công lý. Nhưng không phải để cứu con mèo hay trừng trị kẻ ác, mà để khẳng định với thế giới rằng: "Tôi là một đứa trẻ hạnh phúc nhất, vì tôi có một nơi để trở về khi trời sập tối."
Người lớn à, nếu bạn thấy mệt mỏi vì phải gồng gánh quá nhiều trách nhiệm, hãy thử một lần tháo bỏ chiếc áo vest nặng nề kia ra. Hãy thử nhớ lại cảm giác của một "siêu nhân" bị mẹ gọi về ăn cơm. Bạn sẽ thấy rằng, thất bại trước một bữa cơm gia đình thực ra là một thắng lợi vẻ vang nhất của tâm hồn.
Cuộc đời không cần quá nhiều người hùng bay lượn trên bầu trời, cuộc đời cần những người biết ngồi lại quanh mâm cơm, chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt và mỉm cười với nhau. Đó mới chính là sức mạnh tối thượng giúp chúng ta đi qua những bão giông của thực tại.
Hôm nay, tôi sẽ về nhà sớm. Tôi sẽ không gọi điện cho khách hàng vào giờ cơm tối. Tôi sẽ cất điện thoại vào ngăn kéo, mặc kệ những thông báo đẩy về thị trường hay email công việc. Tôi sẽ ngồi vào bàn, hít hà mùi cá kho thơm lừng và chờ đợi tiếng gọi của con trai: "Ba ơi, siêu nhân đói bụng rồi!".
Và lúc đó, tôi biết mình đã thực sự giải cứu được chính mình khỏi cái lồng của sự bận rộn. Tôi đã chiến thắng quái vật mang tên "Trưởng Thành" bằng vũ khí lợi hại nhất: một bữa cơm chiều giản đơn nhưng đầy ắp tiếng cười.
Thằng Tèo nói đúng, siêu anh hùng sợ nhất là bị mẹ bắt về đi tắm. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, cái sợ đó chính là niềm hạnh phúc. Bởi vì còn có người quan tâm đến việc bạn sạch hay bẩn, no hay đói, nghĩa là bạn vẫn còn một vương quốc của riêng mình – nơi bạn không cần phải siêu năng lực mà vẫn được tôn thờ như một vị vua.
Tạm biệt nhé, những giấc mơ bay bổng và những chiếc áo choàng bằng khăn trải bàn. Cảm ơn vì đã cho tôi biết rằng, để trở thành anh hùng, đôi khi chỉ cần biết cách trở về nhà đúng lúc.