Sáng hôm sau, An Nhiên chủ động hẹn gặp Diệp Hoài Nam tại một quán trà kín đáo. Cô xuất hiện với vẻ ngoài mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ phục tùng.
"Ba nói đúng, Nhất Hoàn thật sự rất đáng sợ," cô cúi đầu, giọng nói run rẩy như một con chim nhỏ vừa thoát khỏi móng vuốt diều hâu. "Anh ta nắm giữ một chiếc USB chứa toàn bộ lịch sử giao dịch của ba với tập đoàn Thiên Hải. Ba phải cứu con, anh ta đang đe dọa sẽ công bố nó nếu con không làm theo lời anh ta."
Diệp Hoài Nam nhìn con gái, sự nghi ngờ trong mắt ông ta dần tan biến, thay vào đó là sự đắc thắng của một kẻ bề trên. "Ta biết mà, con gái ta không thể ngu ngốc đến thế. Chỉ cần con lấy được cái USB đó, ba sẽ lo liệu mọi thứ cho con."
"Con sẽ lấy nó đêm nay, khi anh ta uống say. Nhưng ba phải hứa, sau chuyện này ba phải đưa con ra nước ngoài ngay lập tức," An Nhiên khẩn khoản.
Trong khi đó, tại văn phòng luật sư, Nhất Hoàn đang nhìn vào màn hình định vị gắn trên xe của An Nhiên. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười đầy cay đắng. Anh biết cô đang gặp cha mình. Anh đã cho cô chiếc chìa khóa vào thế giới của anh, và cô đang dùng nó để mở cửa cho kẻ thù bước vào.
"An Nhiên, em thực sự định phản bội tôi sao?" Nhất Hoàn lẩm bẩm, bàn tay anh siết chặt chiếc ly pha lê đến mức nó rạn nứt.
Đêm đó, tại biệt thự ngoại ô của Nhất Hoàn. Không gian tĩnh mịch đến rợn người. An Nhiên bước vào phòng làm việc của anh, nơi Nhất Hoàn đang ngồi bên ly rượu vang đỏ thẫm như máu.
"Em về rồi," Nhất Hoàn nói, giọng không chút cảm xúc.
An Nhiên tiến lại gần, cô cầm lấy chai rượu, rót thêm vào ly của anh. "Hôm nay tôi mệt quá, chúng ta uống một chút nhé?"
Nhất Hoàn nhìn sâu vào mắt cô, như muốn đọc thấu tâm can người phụ nữ này. Anh cầm ly rượu lên, uống cạn một hơi. Chỉ mười phút sau, đầu anh bắt đầu choáng váng. Thuốc an thần nồng độ cao mà An Nhiên bỏ vào đã bắt đầu phát huy tác dụng.
"Em... tại sao?" Nhất Hoàn gục xuống bàn, hơi thở nặng nề.
An Nhiên lạnh lùng nhìn anh, cô lấy ra chiếc USB từ trong túi áo anh, rồi rút điện thoại gọi cho Diệp Hoài Nam: "Ba, con lấy được rồi. Đến biệt thự đi, anh ta đã ngất xỉu. Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này ở đây."
Khi Diệp Hoài Nam cùng đám vệ sĩ ập vào, ông ta nhìn thấy Nhất Hoàn đang nằm bất tỉnh, còn An Nhiên đang cầm chiếc USB đứng đợi.
"Làm tốt lắm, con gái!" Hoài Nam cười lớn, giật lấy chiếc USB và cắm ngay vào máy tính xách tay mang theo.
Nhưng nụ cười trên môi ông ta bỗng chốc đóng băng. Trên màn hình không phải là tài liệu tham nhũng, mà là một đoạn clip livestream trực tiếp. Tiêu đề của nó là: "Lời thú tội của một chính trị gia".
Hóa ra, ngay khi chiếc USB được cắm vào, nó đã kích hoạt một phần mềm gián điệp, tự động phát tán toàn bộ cuộc hội thoại bí mật mà Diệp Hoài Nam vừa nói với vệ sĩ về việc "thủ tiêu Nhất Hoàn và tống khứ An Nhiên" lên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
"Ba à, ba tưởng con còn tin ba sao?" An Nhiên lùi lại phía sau, ánh mắt cô tràn đầy sự khinh bỉ.
Đúng lúc đó, Nhất Hoàn đột ngột ngồi dậy, đôi mắt anh hoàn toàn tỉnh táo, không hề có một chút dấu hiệu của thuốc mê. Anh đứng lên, đi về phía An Nhiên và choàng tay qua vai cô, mỉm cười nhìn Diệp Hoài Nam đang tái mét mặt mày.
"Thủ thuật nhỏ thôi, Nghị viên Diệp. Thuốc mê của An Nhiên thực chất chỉ là vitamin hòa tan. Chúng tôi đã diễn một vở kịch để ông tự đào huyệt cho mình."
Trong bóng tối của biệt thự, tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu vang lên từ đằng xa. An Nhiên nhìn cha mình sụp đổ, rồi nhìn sang Nhất Hoàn. Cô nhận ra rằng, trong trò chơi này, cô không phản bội ai cả, cô chỉ đang bảo vệ chính mình theo cách tàn nhẫn nhất mà Nhất Hoàn đã dạy cô.