MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi Nằm Mơ ĐiChương 986: “Mẹ, đó là sự thật sao?”

Chiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi Nằm Mơ Đi

Chương 986: “Mẹ, đó là sự thật sao?”

460 từ · ~3 phút đọc

"Bé Lạc, bố là bố của con mà, bố về để bảo vệ con, mẹ và cả em gái nữa, sao con lại đuổi bố đi luôn vậy?" Tiêu Thanh ngồi xổm xuống cười hỏi. 

"Chú không phải bố tôi, chú là đồ xấu! Cút đi! Cút đi!" Bé Lạc trực tiếp lấy cái chậu rỗng đập lên người Tiêu Thanh. 

Mục Thiên Lam chạy tới, giật lấy chậu rửa mặt, hung dữ với bé Lạc: "Đây là bố của con và bé Doanh, bố con không phải người xấu, bản thân là con trai của bố con, sao con lại đánh bố hả? Con có còn là đứa bé ngoan nữa hay không?" 

Bé Lạc bị mẹ hung dữ, sụt sịt mũi nhỏ của mình, bộ dạng như sắp khóc và nói: "Chú Triệu kia cũng nói là bố của con, khi mẹ bị hủy đi khuôn mặt, mẹ và cậu bị đánh đập, chú ta đều không giúp đỡ mẹ, mà bỏ chạy thẳng cẳng” 

"Bé Lạc không muốn có một người bố như vậy, bé Lạc rất nhanh sẽ trưởng thành thôi, khi đó con sẽ giúp mẹ kiếm tiền, mẹ không cần tìm bố cho Bé Lạc và Bé Doanh nữa, có được không?" 

Nói đến đây, bé Lạc rơm rớm nước mắt. 

Mục Thiên Lam chua sót ôm bé Lạc vào trong lòng. 

Cô biết chuyện Triệu Tử Vinh không quan tâm đến cô mà bỏ đi, đã để lại một bóng ma trong lòng bé Lạc, vì vậy bé Lạc đã rất tức giận khi nhìn thấy Tiêu Thanh. 

"Anh ơi, người bố này là một người bố tốt, khi bé Doanh và mẹ đi bán hoa, có nhiều người xấu đã đánh hai mẹ con em. Bọn họ đánh đập rất dữ dội khiến mẹ đổ máu rất nhiều, chính là bố đã đánh bay đám người xấu đó, nếu không mẹ và bé Doanh đã bị đám người xấu đánh chết rồi” Bé Doanh ngoan ngoãn nói với anh trai. 

“Mẹ, đó là sự thật sao?” Bé Lọc hỏi. 

Mục Thiên Lam gật đầu: "Là thật" 

Ánh mắt của bé Lạc khi nhìn Tiêu Thanh đã hiền hòa hơn rất nhiều, cậu bé nói: "Vậy thì tôi sẽ không đuổi chủ đi nữa, tôi phải quan sát xem chú có thực sự tốt với mẹ tôi không, nếu chú dám đánh mẹ tôi, dù cho mẹ tôi có nói gì thì tôi cũng sẽ đuổi chú đi, tôi không cần người bố như vậy!” 

“Được.” 

Tiêu Thanh cười với cậu bé: "Bố sẽ cư xử thật tốt, để bé Lạc biết rằng bố không phải là một người bố tồi." 

Lúc này, trong phòng vang lên tiếng khóc của Tiêu Vĩnh Nhã.