MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Soái Tiêu ThanhChương 257

Chiến Soái Tiêu Thanh

Chương 257

848 từ · ~5 phút đọc

Chương 257



Nói xong, anh ta chạy qua người đàn ông trung niên đi đến ở đối diện.



“Ba, rốt cuộc ba cũng đến rồi!”



Hoắc Thiệu Đông nói: “Vậy người đâu, chạy chưa?”



“Chưa.” Hoắc Kim Huy lắc đầu nói: “Thằng này quá điên cuồng rồi, kéo ghế ngồi ở kia, cứ như nó là Thiên Vương lão tử. Tự kiêu, khoác lác hết lần này đến lần khác.



“Nói cái gì ba con là một con chó của nó, nó bảo ba con cắn ai thì ba con liền cắn người đó, hoàn toàn không dám cắn nó gì đó.



“Đó gọi là một kẻ coi trời bằng vung, chọc tức con rồi, thật muốn bắn một cái vào ót nó, xem nó còn dám khoác lác hay không!”



Hoắc Thiệu Đông nghe vậy, đột nhiên dừng bước chân.



“Cậu ta thật sự nói như vậy?”



“Đúng ạ, lừa ba thì con là chó!”



Hoắc Thiệu Đông cảm thấy quá khác thường, người dám nói lời này ở Vĩnh Châu, nhất định không phải người bình thường.



Hơn nữa, ông ta có thể mơ hồ nghĩ đến, người đó là ai


Ngoại trừ anh, không ai dám nói lời ngông cuồng như rôi. vậy ở Vĩnh Châu



Kết quả là, ông ta lập tức bước nhanh hơn, chạy bằng băng về phía khu vực nghỉ ngơi.



“Ba, ba chậm chút, thẳng đó có chút tài cán, ba đừng đi quá gần, bảo đảm đàn em lên là được rồi ba! Hoắc Kim Huy gọi, nhưng Hoắc Thiệu Đông căn bản không dừng lại, Hoắc Kim Huy vội kêu lớn: “Đuổi theo nhanh cho tôi, đi trước mặt ba tôi, đừng để ba tôi bị thắng đó đánh!”





Mà lúc này, người vây quanh ở cửa, thấy Hoắc Thiệu Đông chạy đến, tất cả nhanh chóng lui về khu vực nghỉ ngơi.



“Ông Hoắc dẫn theo đàn em, thở hồng hộc xông đến, cái mạng nhỏ của anh coi như sống đến cuối cùng rồi!”



Ngô Bội Nghi cười lạnh nhìn Tiêu Thanh nói: “Đáng lẽ chồng chưa cưới của tôi muốn giết chết anh, không ngờ anh đã mạo phạm cậu Hoắc, đỡ cho chồng chưa cưới của tôi ra tay”



“Anh nói xem một người đến từ nơi khác như anh, làm sao lớn gan như vậy chứ?”



“Hay là não anh có vấn đề, từng bị úng nước sao?”



Cô ta có thể mơ hồ thấy được, giây tiếp theo Tiêu Thanh sẽ bị chém chết Tiêu Thanh ôm vợ và em vợ, bắt chéo chân, thản nhiên nói: “Bây giờ cô cười vui vẻ bao nhiêu, lát nữa cô khóc thảm bấy nhiêu.



“Ha ha!”



Ngô Bội Nghi cười nói: “Anh cứ tiếp tục cứng miệng, bây giờ không cứng một chút, một lát hơn một trăm dao chém lên người anh, anh muốn cứng miệng cũng cứng không được.”



Tiêu Thanh chẳng muốn tiếp tục nói nhảm với cô ta.



Bà cụ vội la lên: “Thiên Lam, mau qua đây, đừng ngồi chung với cậu ta, sẽ mất mạng đó!”



Cô cháu ngoại xinh đẹp như vậy, ngay cả hộ quốc chiến soái cũng thích. Bà mới không nỡ để Mục Thiên Lam chết.



“Con không.



Mục Thiên Lam nói: “Tiêu Thanh là chồng con, con muốn có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia với anh ấy



Ngô Thành Huy nhảy ra: “Bà nội, đừng quan tâm cô ta. Muốn chết thì để cô ta chết, dù sao người phụ nữ ngu đần này như cô ta chết còn bớt tốn không khí.



Nói đến đây, anh ta cười hả hệ về phía Mục Thiên Lam.



“Cô không cần hộ quốc chiến soái, nhất định cần thứ rác rưởi này, tiếp theo có kịch hay xem rồi!”



Trong lúc nói, có tiếng la vang lên..



“Tránh ra, tránh ra hết cho tôi!”



Rõ ràng là Hoắc Thiệu Đông, cấp tốc chạy vào.



“Ba, ba chậm chút!”



Hoắc Kim Huy cũng đi theo vào.



Lúc này, ánh mắt của Hoắc Thiệu Đông quét qua, rơi trên người Tiêu Thanh bắt chéo hai chân mà ngồi, tức khắc thân thể run lên, mồ hôi lạnh đều toát ra cả đầu.



Thật đúng là hộ quốc chiến soái



Kết quả là, ông ta không dám thở mạnh một hơi, kh lưng chạy qua.



“Ba, để đám đàn em xông lên, ba đừng tự mình lên, ba đánh không lại nó đầu ba!”



Hoắc Kim Huy vội kêu to, ra sức kéo Hoặc Thiệu Đông.



“Con cút ngay cho ba!”



Hoặc Thiệu Đông đá một cú lên người anh ta, sau khi đá anh ta ngã xuống đất, tiếp tục chạy nhanh qua Tiêu



Thanh.



“Ba! Ba đừng để cơn tức giận làm choáng váng đầu óc, mau dừng lại!”



Hoắc Kim Huy cũng sắp sốt ruột chết rồi.



Mạnh Hạo Nhiên đỡ anh ta dậy, cười nói: “Cậu Hoắc đừng lo, ba cậu chắc chắn mang súng, lấy ra bắn chết thằng đó là được rồi, sẽ không có chuyện gì đâu.



“Đúng đó!”