MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần - Dương ThanhChương 3092

Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần - Dương Thanh

Chương 3092

553 từ · ~3 phút đọc

Dứt lời, một sức mạnh cuồng bạo hơn trước bất chợt tràn ra từ người lão ta. “Uỳnh!” Mặt đường kề sát bên lão Cửu lập tức bị lưồng sức mạnh cuồng bạo này chấn nát. Đỉnh Xương nhếch mép cười: “Thú vị đấy, đã bị thương nặng còn có thể chống cự được một cước đồn toàn lực của tôi, chỉ có điều, ông thực sự chống được sao?” “Giết!” Dương Thanh nổi giận gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía Đinh Xương. “Uỳnh!” Giây tiếp theo, anh tung một quyền cực mạnh vào giữa ngực Định Xương. Có điều, Dương Thanh tuyệt vọng nhận ra, Đinh Xương vừa trúng một quyền này của anh nhưng thân thể vẫn ổn định như cũ, một chân đạp lên mặt đất, chân kia vẫn đạp xuống hai tay lão Cửu. Đỉnh Xương khinh thường nhìn về phía Dương Thanh, lạnh lùng nói: “Ranh con, mày đừng sốt ruột, đợi tao giết lão già này rồi sẽ xử mày saul” Lão Cửu thấy Dương Thanh còn không chịu chạy trốn, ánh mắt nhìn anh đầy nôn nóng, ông lão quát lớn: “Đi đi! Ngay lập tức rời khỏi nơi này, đừng cố chấp hi sinh vô ích nữa!” Dương Thanh vẫn nhìn Đinh Xương chòng chọc, đôi mắt đã hóa thành một màu đỏ máu, một khí thế cực kì cuồng bạo chợt bùng nổ. Anh không để ý đến lời của lão Cửu, bước chân di chuyển, lại một lần nữa lao về phía Đinh Xương. Trong giây lát, anh vận toàn lực, hung hăng đánh một quyền vào ngay giữa lồng ngực Đinh Xương. Song kết quả vần như cũ, thân thể Đinh Xương không hề dao động một li, lão ta chỉ hơi lác lư như vừa bị đẩy nhẹ một cái. Đáy mắt Đỉnh Xương lóe lến một tia sắc bén, lão ta khinh miệt nhìn Dương Thanh, lạnh lùng nói: “Với thực lực hiện nay của tao, một khi đã sử dụng Kim Chung Tráo thì mọi công kích của cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đều không có tác dụng gì, mày cứ thoải mái thử, lát nữa sẽ đến lượt mày nếm đòn’. Dứt lời, lão ta đồn thêm lực dẫm lên tay lão Cửu, hét to: “Chết đi!” Cánh tay lão Cửu bắt đầu chảy máu thành dòng. Dường như ông lão sắp không kháng cự được nữa rồi. ““Rác!” Bồng nhiên, một tiếng xương gấy vang lên, một cánh tay của lão Cửu đã bị đè gấy, xương trăng lòi cả ra ngoài da thịt. Lúc này, ông lão chỉ còn một cánh tay nguyên vẹn nhưng vần gắng gượng chống trả Đinh Xương. “Ông Cửu!” Chứng kiến cảnh đó, Dương Thanh lo sợ hãi hùng, một cánh tay của lão Cửu đã gấy rồi, giờ ông lão chỉ còn một tay, hoàn toàn không thể nào. kháng cự nổi một cước này của Đỉnh Xương. Có lẽ chỉ vài giây nữa, lão Cửu sẽ không chống cự được thêm. Anh lại hoàn toàn không cách nào gây thương tổn cho Đinh Xương, chẳng lẽ anh chỉ có thể trơ mắt nhìn lão Cửu bị Đỉnh Xương dẫm nát đầu thôi sao? “Tôi không tin Kim Chung Tráo của ông không có nhược điểm”.