MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần - Dương ThanhChương 4369: Dương Thanh muốn phế Thiệu Nham!

Chiến Thần Ở Rể - Vạn Thế Chiến Thần - Dương Thanh

Chương 4369: Dương Thanh muốn phế Thiệu Nham!

600 từ · ~3 phút đọc

Dương Thanh tuy tức giận, nhưng cũng biết rõ mục đích Iần này mình đến là gì, bàn chuyện hợp tác chỉ là một trong số đó, quan trọng hơn là phải cứu Tần Thanh Tâm.

Có thể không gây chuyện là tốt nhất.

Anh gật đầu, chuẩn bị rời đi cùng Lưu Khánh.

Chỉ là, Võ Dương Bình đưa mắt ra hiệu, Thiệu Nham đã tiến lên chặn đường Dương Thanh.

Thiệu Nham tức giận nhìn Dương Thanh hỏi: “Nhóc con, tôi cho đi rồi sao?”

Ánh mắt Dương Thanh lóe lên sát ý, nhìn chằm chằm Thiệu Nham nói: “Còn có chuyện sao?”

Thấy Dương Thanh vẫn có thể nhẫn nhịn, Thiệu Nham nghĩ Dương Thanh sợ rồi, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Vốn dĩ, cậu chỉ cần quỳ xuống dập đầu xin lỗi với thiếu tông chủ thì sẽ không có chuyện gì rồi, nhưng bây giờ, cậu chẳng những phải quỳ dập đầu xin lỗi mà còn phải tự phế đan điền. Sau đó tôi sẽ thả cho cậu đi, thế nào?”

“Ầm!"

Lời vừa dứt, trong người Dương Thanh bỗng bừng bừng lửa giận.

Đối phương lại muốn anh tự phế đan điền, một khi đan điền bị phế thì thật sự trở thành kẻ tàn phế rồi.

Đối với bất kỳ một người theo võ đạo mà nói, phế đan điền thì sống cũng không bằng chết.

“Nếu đã như vậy, tôi sẽ thỏa mãn anh!” Dương Thanh bỗng lên tiếng nói.

“Ha ha, mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi đi, sau đó tự mình phế đan điền”.

Thiệu Nham lập tức cười ha ha, nghĩ là Dương Thanh nghe theo lời mình nói.

Người bên cạnh Võ Dương Bình cũng mang theo vẻ mặt hóng hớt, đợi xem trò hay.

Sắc mặt Lưu Khánh thay đổi, sao Dương Thanh có thể tự phế đan điền chứ?

Không tốt! Dương Thanh muốn phế Thiệu Nham!

Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn thay đổi, vội vàng quát lớn: “Ngừng tay!”

Thiệu Nham cười ha ha nói: “Lưu Khánh, cậu ta cũng đồng ý muốn phế đan điền rồi, anh...”

“Bịch!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, lời Thiệu Nham bỗng dừng lại, phun ra ngụm máu, thân thể bay lên không ra xa.

Cảnh tượng nằm ngoài suy nghĩ của mọi người, thoáng chốc tất cả mọi người đều ngây ngốc tại chỗ.

Chỉ thấy Thiệu Nham bị Dương Thanh tung một cước đá bay, mà vị trí đan điền thì máu me nhơ nhuốc.

“A.”

Sau đó, tiếng kêu rên bi thương vang lên khắp Thiên Hải Tông.

“Đan điền của tôi, đan điền của tôi bị phế rồi! Cậu lại dám phế đan điền của tôi, a a a... Tôi muốn cậu chết, tôi muốn cậu phải chết!”

Vẻ mặt Thiệu Nham hung hăng gào thét.

Mãi đến lúc này, mọi người mới định thần, Thiệu Nham lại bị phế đan điền.

Vẻ mặt Lưu Khánh ngây ngốc, lầm bầm tự nói: “Tiêu rồi!”

Lại nói, cho dù sư huynh và sư tỷ Thiệu Nham không quan tâm thì thiếu tông chủ Võ Dương Bình cũng sẽ không khoanh tay ngồi yên.

“Cậu, cậu dám phế bỏ Thiệu Nham?”

Vẻ mặt Võ Dương Bình ngây ngốc, sau đó đầy sát khí, tức giận nhìn Dương Thanh nói: “Ở Thiên Hải Tông ta mà lại dám ra tay ngoan độc như vậy, cậu đang tự tìm đường chết!”

Hắn vừa dứt lời, một nhóm thiên kiêu võ đạo bên cạnh hẳn đều tiến lên một bước, bao vây Dương Thanh ở giữa.