MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân LâmChương 1042: 1042

Chiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân Lâm

Chương 1042: 1042

616 từ · ~4 phút đọc

Dòng chính nhà họ Chí nói ít ra thì cũng phải có hai ba trăm người, mỗi người một cái tát chẳng phải là đánh chết anh ấy sao! Lại còn phải quỳ lạy nhiều người như thế, quá là sỉ nhục người ta rồi.

Mà điều sỉ nhục nhất vẫn chính là phải đổi họ! Từ trên xuống dưới nhà họ Chí nhìn về phía Diệp Quân Lâm: “Thế nào? Sợ rồi à? Hay là không chịu nổi?” “Nói cho mà biết, đại gia tộc có quy tắc của đại gia tộc! Không phải đứa con hoang nào cũng có thể tùy tiện vào được đâu!” “Nếu muốn trở thành người nhà họ Chí, vậy thì phải biết điều mà làm theo quy tắc đi!” Mấy người Chí Khiếu Côn nói.

Nhìn thấy Diệp Quân Lâm chậm chạp không trả lời, Chí Đông Phương nổi giận: “Mau trả lời đi! Hoặc là thỏa mãn này ba điều kiện, hoặc là cút!” Nhà họ Chí đã bàn bạc nhau từ trước, Diệp Quân Lâm muốn đến thì cũng được thôi.

Nhưng nhất định phải chịu khổ chút đã.

Không để thằng nhỏ bước vào dễ dàng như thế được!

Chí Tiềm Long cười lạnh nói: “Diệp Quân Lâm, trên đời này không có gì là miễn phí cả! Nếu muốn trở thành người nhà họ Chí nhất định phải đáp ứng được ba điều kiện trên!!!” Đột nhiên Diệp Quân Lâm cười.

Một tràng cười làm từ trên xuống dưới nhà họ Chí nghỉ hoặc không thôi.

Anh ta đang cười cái gì? Nhìn dáng vẻ chắc chắn là cười nhạo! Chí Khiếu Côn buồn bực hỏi: “Oắt con cậu cười cái gì? Nhà họ Chí có chuyện gì buồn cười như vậy sao?” “Đừng có vọng tưởng dùng được cách gì khác mà tiến vào nhà họ Chí! Nếu muốn vào phải đáp ứng ba điều kiện kia!” Chí Đông Phương nghiêm khắc nhìn chằm chằm Diệp Quân Lâm.

“Đúng vậy, không sai! Phải đáp ứng được ba điều kiện! Cậu muốn quỳ trước? Hay muốn bị tát trước?” Người nhà họ Chí rân rần lên.

“Bảo tôi hành lễ ba quỳ chín lạy? Dập đầu lạy mỗi người một cái? Xin hỏi các vị xứng sao?” “Bảo tôi đổi sang họ Chí, thành Chí Quân Lâm ư? Xin hỏi các vị xứng sao?”

“Bảo tôi nhận từ mỗi người một bạt tai? Xin hỏi các vị xứng sao?” Diệp Quân Lâm liên tục hỏi.

Cả nhà họ Chí đần hết cả ra.

Bốn chữ “Các vị xứng sao” cứ quanh quấn trong tai bọn họ.

“Dám đối với ta Diệp Quân Lâm như thế? các người không xứng!” Chí Đông Phương cười: “Nhà họ Chí không xứng?” “Nhà họ Chí vẫn là hoàng tộc suốt trăm năm, vững vàng qua nhiều đời không suy chuyển!” “Nhà họ Chí nắm trong tay tài sản hàng trăm triệu, sản nghiệp trải rộng khắp Châu Á1” “Nhà họ Chí nhân tài tê tựu, trải rộng khắp ba giới thương trường, quân sự, chính trường!” “Ưu thế và tâm ảnh hưởng nhà họ Chí nói ba ngày ba đêm đều không hết, cậu bảo ta nhà họ Chí không xứng?” Diệp Quân Lâm đối mặt Chí Đông Phương, cười lạnh nói: “Xứng sao? Có tin chỉ một câu của tôi thôi cũng làm nhà họ Chí phải phủ phục dưới chân tôi mà đau khổ giãy dụa không? Kiêu ngạo, độc đoán.

Một câu của Diệp Quân Lâm khiển cả nhà họ Chí suýt thì ngất.

“Cậu…… Cậu định vạch lá tìm sâu, bới lông tìm vết đúng không? Đừng có hòng mà bước vào nhà họ Chí!”.