MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân LâmChương 1092: 1092

Chiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân Lâm

Chương 1092: 1092

514 từ · ~3 phút đọc

Chó của anh chết rồi.

Làm sao tôi trả cho cậu được bây giờ? Ngay tức khắc, một tia sáng lạnh lẽo vụt qua, đồng thời một lưỡi đao sắc bén cũng từ đâu xoẹt tới.

Tay phải của Cố Hạn Vũ nhanh chóng bị chặt đứt.

“Phụt!” Ngay lập tức, máu tươi không ngừng phun ra.

“Aaa..

Cố Hạn Vũ phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Xen lẫn tiếng hét của Kiều Nguyên Thu và tiếng nói của những người xung quanh, tất cả tạo âm thanh hỗn lộn vang vọng khắp khu viện này.

Đảng thái tử ở Hoa Hải đã hoàn toàn bị Diệp Quân Lâm phế bỏ một cách sạch sẽ, một người cũng không để sót lại.

Đương nhiên là ngoại trừ hai anh em nhà họ Chí, bọn chúng đã rời đi từ rất sớm, may thay cho chúng không tham gia vào vụ việc này.

Thật xấu hổ.

Nỗi ô nhục này làm sao có thể rửa sạch được.

Danh tiếng của Đảng thái tử Hoa Hải gây dựng mấy chục năm nay, tất cả đều mất sạch sau một đêm.

Tất cả từ lớn tới nhỏ đều biến thành kẻ tàn phế.

Đầy là điều mà tất cả mọi người không thể lường trước được.

“Nếu như mày dám thả bọn tao đi, bọn tao nhất định sẽ quay trở lại báo thù, không giết chết nhà mày, làm sao tao có thể nguôi được nỗi hận này chứt Cố Hạn Vũ hét lớn: Diệp Quân Lâm cười nói: “Đảng thái tử của các người từ nhỏ đã không được giáo dục tử tế, bắt nạt kẻ yếu, làm ra vô số chuyện xấu xa, tôi đây chỉ là thay ba mẹ các người dạy dỗ lại các người mà thôi! Nhưng còn xa lắm mới còn thế đủ được…” Diệp Quân Lâm ngẩng đầu lên nhìn cổ tay mình và nói: “Nội trong sáng sớm ngày hôm nay, ba mẹ các người phải chạy đến đây, sau đó quỳ xuống xin lôi đền tội, nếu không cậu tự gánh lấy hậu quải” “Mày…mày quá ngông cuồng rồi! Đã phế đi bọn tao thì thôi, lại còn muốn gia đình bọn tao phải xin lỗi mày! Mày thực sự đang muốn tìm cái chết!” “Người đâu, ném bọn chúng ra ngoài cho tôi!” Diệp Quân Lâm vừa nói vừa hất tay lên.

Những người kia ngay lập tức bị ném ra ngoài.

Đảng thái tử ở Hoa Hải đã thua đến thảm hại.

“Mau chóng quay trở về Hoa Hải! Đem tất cả chuyện này nói rõ cho gia đình tao, tất cả những người ở đây đều phải chết!” Mặt mày Cố Hạn Vũ ủ rũ.

“Tao nhất định phải ăn từng miếng từng miếng xương thịt của bọn chúng, sau đó uống cạn máu của cậu ta! Làm cho câu ta đau đớn đến chết!” “Báo thùi Báo thù!” Một đám người tàn phế hét lớn.

Thù hận của bọn chúng dành cho Diệp Quân Lâm đã đạt đến mức đỉnh điểm..